Bé nhà mình chia rất hay vạ cứ ai mà yêu chiều là càng ăn vạ, mình đã học hỏi được rất nhiều khi đọc tài liệu " Kỷ luật không nước mắt"



Hôm nay mình chia sẽ cùng các mẹ có con hay ăn vạ :D, để các mẹ tham khảo nhé.



Có lẽ tất cả những người mẹ đánh con họ đều rơi nước mắt. Có khi nước mắt trào ra nhưng cũng có khi nước mắt nuốt vào trong. Nhưng tại sao vẫn có nhiều người mẹ dạy con bằng roi vọt? Hội thảo Kỷ luật không nước mắt do Thạc Sĩ Trần Thị Ái Liên diễn giả đang gây cơn sốt tại Hà Nội và TP. HCM. Với thông điệp “Con luôn luôn tốt, chỉ có hành động là xấu”, Thạc sĩ Ái Liên muốn các bậc cha mẹ tin rằng, bất kỳ đứa con nào cũng thật tuyệt vời theo cách riêng của bé mà không cần đến đòn roi...



Bất lực trong việc dạy con



Không ít bậc cha mẹ Việt Nam than phiền là không biết làm cách nào để con nghe theo ý mình. Chị Hương Loan, Cầu Giấy, Hà Nội cho biết: Dù rất yêu và thương con nhưng tôi cũng không thể kiềm chế được mỗi lần con không nghe theo ý mình. Ví dụ khi đòi không được cái gì là bé lăn ra ăn vạ. Những lần đầu thì tôi còn dỗ dành. Về sau không chịu được, tôi đã phải dùng đến đòn roi với con. Tần suất dùng đòn roi càng ngày càng tăng lên vì càng ngày bé càng tỏ ra bướng bỉnh, lỳ đòn hơn. Vợ chồng tôi gần như bất lực không biết phải làm thế nào. Chả lẽ cứ phải dùng bạo lực với con mãi.



Kỷ luật không nước mắt



Tuy nhiên theo Thạc sĩ Trần Thị Ái Liên, không có lý do chính đáng nào có thể biện minh cho việc sử dụng bạo lực với trẻ em, dù là thể xác hay tinh thần. Những đứa trẻ bị tổn thương về thể chất hay mang nỗi đau trong tim sẽ lớn lên trong sợ hãi và giận dữ, thiếu tự tin, cho rằng bạo lực là cách duy nhất để xử lý vấn đề. Kỷ luật tích cực (còn gọi là kỷ luật không nước mắt) là cách giáo dục không bạo lực thể xác, cũng chẳng bạo lực tinh thần, nhưng không có nghĩa là chiều chuộng mà là rèn luyện trong giới hạn và sự kiên trì. Viện Hàn lâm Nhi khoa Hoa Kỳ đã khuyến cáo không có bất cứ trường hợp nào được coi là chính đáng để dùng bạo lực với trẻ em. Bạo lực, thể chất hoặc tinh thần đều có hại cho sự phát triển cũng như hạnh phúc và thành công trọn đời của trẻ. Ngay cả việc chỉ đánh khẽ hay chê bai nhẹ lời cũng khiến bé căng thẳng.



Hình phạt với trẻ như thế nào?



Trong cơ thể bé, hóc môn Cortisol sẽ tăng vọt. Lâu lâu một lần thì tốt, nhưng thường xuyên sẽ làm bé chậm phát triển toàn diện, nghĩa là tim nhỏ hơn, phổi nhỏ hơn, mạch máu nhỏ hơn, hộp sọ bé hơn, vậy thì não cũng nhỏ hơn… Mẹ đánh vì con không chịu học. Vậy thì bé sẽ học cùng Cortisol. Cha đánh vì con không ăn-bé sẽ ăn cùng Cortisol. Bà đánh vì cháu lười tắm-cháu sẽ tắm cùng Cortisol… và bé sẽ chậm phát triển toàn diện.



Nguyên tắc mà Thạc sĩ Trần Thị Ái Liên đưa ra là hình phạt con không được đau, không sợ hãi, không khó chịu. Chị đề xuất hai cách phạt. Thứ nhất là Góc bình yên, thường dành cho trẻ là từ 3-10 tuổi. Đó là một nơi yên tĩnh trong nhà, nằm trong tầm mắt của cha mẹ để tránh cho con nguy hiểm nhưng cũng không tạo cho con cảm giác bị bỏ rơi. Khi trẻ phạm lỗi, hãy yêu cầu trẻ ra Góc bình yên ngồi suy nghĩ. Trẻ cứ 1 tuổi thì ngồi 1 phút. Nếu ngồi mà trẻ la hét, không hợp tác thì có thể tăng dần lên tối đa 15 phút. Sau khi ngồi mà trẻ vẫn tái phạm thì để trẻ quay lại Góc bình yên lần 2, 3 và có thể ngồi tối đa 20 lần/ngày.



Cách thứ hai là dùng Bảng điểm để theo dõi sự tuân thủ “luật pháp” của cả gia đình. Trên đó kẻ các cột cho cha, mẹ, con… Ai làm tốt được điểm cộng, sai bị trừ. Cuối tuần, cộng điểm và khen thưởng theo nhu cầu của từng người.