"Tạm biệt nhé... em à… / Cuộc đời này chỉ là chuyến rong chơi/ Một mai em phải về trời/ Ơi à… chỉ là giấc ngủ thôi", bài thơ của người chồng trẻ viết khi người vợ trút hơi thở cuối cùng khiến ai cũng phải rưng rưng nước mắt...



Con vừa ra đời, gia đình rơi vào tuyệt vọng



Cách đây mới chỉ vài tháng, từ những người thân quen đến người xa lạ, không ai có thể ngăn nổi dòng nước mắt khi đọc tâm sự của chàng trai 28 tuổi mang tên Sơn Hà. Họ cũng chỉ biết động viên anh hãy cố vì con mà chăm vợ mau khỏi bệnh. Vậy mà...



Anh Hà cũng từng có một thời gian tươi đẹp sống trọn vẹn trong hạnh phúc với vợ đẹp, con khôn. Nhưng hạnh phúc ấy lại ngắn ngủi quá. Biết vợ lâm bạo bệnh ngay khi mới sinh con đầu lòng, một mình anh Hà phải đè nén mọi đau thương mà đứng dậy làm chỗ dựa vững chắc cho vợ con. Khi mọi bất hạnh cứ dồn đẩy liên tục, anh từng nghĩ đến cái chết.



Cách đây hơn 1 năm, vợ Hà bắt đầu nhập viện và được chuẩn đoán Lao màng não khi vừa mới sinh em bé. Những cơn sốt thường xuyên hơn 40 độ, phát ban, lác mắt, co giật và mất nhận thức... Bác sĩ gọi anh lên bảo vợ anh còn chưa đầy 5% giữ nổi mạng sống. Anh Hà đi xin từng túi sữa mẹ của bạn bè cho con để bé đủ sức đề kháng từ sữa mẹ. Anh chấp nhận tiêm truyền những đơn thuốc chục triệu một ngày kéo dài cả tháng cho vợ mặc cho bác sĩ nói cũng chỉ là biện pháp cầu may khi hy vọng là quá thấp.




Ngày anh Hà đi làm, tối vào viện, quãng đường đi về 3 chục cây số, có khi chỉ để vào nhìn thấy vợ đang nằm đấy tiêm truyền. "Em ơi sắp được về" là câu nói dối anh phải thường xuyên nói với vợ.



Chiến đấu cùng vợ trong bệnh viện, anh Hà lại một lần nữa bị tai ương giáng xuống đầu khi bố anh bị tai nạn, qua đời. Nỗi đau chồng nỗi đau tưởng như quật ngã một người đàn ông. Nhưng Chíp, con gái – thiên thần bé bỏng của 2 vợ chồng là điều duy nhất khiến anh tỉnh trí, không làm chuyện dại dột. Anh tập trung lo công việc, lo kiếm tiền trang trải mọi thứ, thuốc men châm cứu hàng ngày cho vợ, làm những gì tốt nhất cho con. Anh Hà vẫn hi vọng vào một phép màu từ đấng thần linh vô hình nào đó cho vợ mình khỏe lại, gia đình lại đoàn viên vui vẻ. Nhưng ngày 30/7/2018 anh đã mất người mình yêu mãi mãi, người vợ qua đời…





Vẫn biết cuộc đời là hữu hạn, đừng bao giờ tiếc những lời yêu thương



Vẫn biết sinh lão bệnh tử là quy luật dĩ nhiên của cuộc sống nhưng sao sự ra đi nào cũng khiến người ta chênh vênh, khó chấp nhận.


Chắc người chồng này cũng sẽ không nuối tiếc vì những điều mình đã làm. Bởi hơn ai hết, anh hiểu được rằng, chuỗi bất hạnh sẽ chấm dứt ở đây. Người ra đi không còn phải đau đớn thể xác mỗi ngày còn người ở lại cố sống tốt không chỉ cho riêng mình, mà còn vì người yêu thương mình và vì những người mình yêu thương. Chỉ cần có nụ cười của con làm niềm tin, động lực và đâu đó là ánh mắt vợ anh ở một thế giới khác cũng sẽ dọi sáng lối hai bố con đi. Cuộc đời rồi sẽ mở ra một cánh cửa khác tươi đẹp hơn...



Tâm sự của người chồng này khiến không ít người giật mình, ngày hôm nay họ đang sống khỏe mạnh với những trận cãi vã và không bao giờ hiểu cái giá của hạnh phúc bên nhau khi khỏe mạnh và trân trọng giây phút hạnh phúc ấy để sống hòa thuận và mang lại cho nhau tiếng cười...


Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi nào cũng có thể sẽ là giây phút cuối cùng bạn được gặp người mình yêu thương. Vậy mà đôi khi người ta cứ chọn cách im lặng để giải quyết mọi thứ. Yêu không nói, tức giận không lên tiếng, mệt mỏi không sẻ chia. Và đùng một cái, vào cái ngày định mệnh như hôm nay, người ta phải im lặng với nhau mãi mãi. Có ai dám chắc tốt đẹp và bình yên sẽ theo ta được đến cuối cuộc đời?



Đôi khi, sống-chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Vậy mà đôi khi người ta có cơ hội sống tiếp mà sống với nhau hời hợt quá, coi sự tồn tại của nhau như một lẽ dĩ nhiên, chẳng trông, chẳng cầu. Đi qua những cuồng nhiệt của thuở ban đầu, sẽ có những giai đoạn tạm gọi tên là "bỗng dưng ta chán nhau", tình cảm vợ chồng trở nên nguội lạnh. Rồi những mối quan hệ xung quanh, mệt nhọc công việc làm ta chẳng buồn nói chuyện với nhau chứ đừng nói đến cãi vã hay tranh luận.



Đã có không ít những cuộc hôn nhân tan vỡ chẳng vì một lý do nào cả, không có người thứ 3, không bị phản đối từ gia đình mà chính những người trong cuộc không thể tiếp tục thấu hiểu nhau nữa mà tự buông tay. Chuyện tình yêu vốn dĩ không phải là của riêng một người. Cuộc sống sẽ tuyệt vời thế nào nếu ta biết yêu thương và trân trọng nhau. Bạn thử nghĩ xem, sau một ngày dài dành cho công việc bạn về nhà và vào bếp nấu nướng những món ngon nhất cho chồng con. Đó không phải trách nhiệm, đó là "ân huệ", là niềm vui mà cuộc sống ban tặng. Đừng lấy mệt mỏi của bản thân để đo đếm những mệt mỏi của người thân. Khi bạn không nói, không chuyện trò dù là mấy câu chuyện vụn vặt bâng quơ thì cả hai sẽ chẳng biết, chẳng hiểu và sẽ chẳng cần quan tâm. Lúc đó nhà còn là nơi bạn muốn trở về nữa không?



Những áp lực của cuộc sống hôn nhân nhiều khi làm người ta muốn dễ dàng thỏa hiệp và lúc nào cũng trong trạng thái "sao cũng được". Và rồi hai người vô tình đẩy nhau ra xa hơn, không còn cần nhau làm chỗ dựa. Cái triết lý "im lặng là vàng" tưởng chừng như luôn đúng nhưng lại là nguy cơ hủy diệt một tổ ấm gia đình. Đỉnh cao của những cơn giận là sự hòa giải ngầm vô điều kiện. Để rồi kết đọng lại là những ấm ức, bực tức triền miên.



Người ta vẫn nói: "tình yêu chẳng cần diễn đạt thành lời, chỉ cần một cái chạm tay, một ánh mắt nhìn là đủ hiểu tất cả". Nhưng đó chỉ là những cảm xúc nhất thời thuở mới yêu, nó quá xa vời với cuộc sống hôn nhân. Im lặng đồng nghĩa với chấp nhận, chịu đựng, hờn ghen, giận giữ và đôi khi là đơn phương chấm dứt tất cả.


Mỗi chúng ta đều sẽ có lúc có một sự cố chấp nhất định, vì cái tôi quá lớn và vì tốn thương quá nhiều. Nhưng nếu thật sự yêu, hãy cùng nhau bước qua tất cả, sống tận hưởng chứ không phải sống tồn tại. Bởi bất cứ cuộc điện thoại nào, cái ôm nào, câu nói yêu thương cũng có thể là cuối cùng. Hãy yêu thương hết lòng để không bao giờ phải nói hai từ "giá như..."