Hqua mình vừa cãi nhau 1 trận to ha h. Lúc nào cãi nhau xong piu và h đòi giận nhau mà sao tim piu ko giận được h, mỗi câu nói của h còn hơn nhát dao đâm vào tim piu. Uh thì hqua piu sai vì đã nt lung tung hỏi thăm vớ vẫn với người khác. Piu hỏi h , h ghen hả, sao h ko nói ừ h ghen đó. Mà h lại nói chẳng có gì làm piu bực mình nói năng lung tung mỗi lần điên lên piu chẳng hề giữ được mình. Piu sai khi mạnh tay làm h đau làm vòng h đứt. Chiều về chạy xe cảm giác cứ lâng lâng thật trong lòng nhiều lúc chỉ muốn ai làm gì đó để piu quên được h. Yêu lâu quá nó nhạt quá hả h. 7 năm rồi piu chưa bao giờ tin mình sẽ yêu ai được 7 năm cả nhìn hình ảnh của piu vs h từ hồi mới yêu tới giờ bây giờ là khoảng thời gian khó khăn nhất của chúng ta. Cứ 2 3 hôm là cãi nhau, piu biết bây giờ h khác , h cũng chấp nhận khi piu hỏi h , h khác . Vậy h hỏi piu có chấp nhận h khác ko ?. Trong lòng thì muốn nói ko chấp nhận nhưng trong tim piu thì kêu m chấp nhận đi m ko chấp nhận được thì m sẽ làm sao ? m phải làm sao ?. Ừ thì piu chấp nhận bao nhiêu thứ quá mới đến vs h làm h tthay đổi hay sao, à mà cũng tại lỗi ở piu tại piu cứ vương vấn cứ nghĩ tới những cái ko phải của mình. Đứng núi này trông núi nọ trách ai bây giờ? trách mình thôi. Nếu piu ko như vậy có lẽ bây giờ 2 đứa mình cũng vẫn còn hạnh phúc nhiều phải ko h ? H tha thứ piu , piu tìm về h sau những ngày đầy tiếng năn nỉ, tiếng khóc. ĐƯợc mấy tháng chúng ta bình thường và giờ tiếng sóng và tiếng gió piu lại nghe thấy những cuộc cãi nhau thường xuyên. H nói piu đừng che chở h nữa h có thể làm được rồi. Piu cũng muốn ko phải che chở h mà sao piu cứ muốn . Piu sợ lắm , sợ mất h lắm. Hnay piu viết tới đây thôi h nhé. Mỗi ngày piu sẽ viết cho h 1 ít cho tới khi nào piu vs h ko thể đi chung vs nhau 1 con đường thì piu sẽ đưa h xem những cái này nhật ký of piu. Piuh !