Nửa đêm, đang còn ngon giấc, chuông điện thoại chợt reo. Ai mà lại gọi vào giữa đêm hôm khuya khoắt thế này? Nó uể oải và miễn cưỡng cầm ống nghe.


Đêm tĩnh mịch bỗng bị âm thanh ào ào trong điện thoại đánh vỡ tan, không rõ là âm thanh gì. Có một tiếng thoát ra từ ống nghe, là tiếng mẹ, hơi chút run run: “Các con ở đó bình yên chứ? ”


“Chúng con bình thường, các cháu vẫn ngoan”. Nó hỏi lại “Có vấn đề gì vậy mẹ?”


Bố bình tĩnh nói: “Chỗ bố mẹ mưa bão - không có gì, bình yên là được rồi”


Nó cười sằng sặc: “Bố, mẹ, bố mẹ cũng thật là. Ở đây là Sài Gòn, cách cả ngàn cây số, khí hậu làm sao mà giống nhau?”



Nó lại chợp mắt một chút, sau đó bắt đầu một ngày mới bận rộn. Mới chuyển tới đây, bao nhiêu việc phải lo, hai vợ chồng nó bận tới mức chả có thời gian mà thở nữa. Đến ngày thứ ba nó xem ti vi bỗng thấy một tin thời sự: Một vùng cao của miền trung bị mưa bão lũ cuốn, có đến một nửa vùng bị chìm ngập trong nước. Nó nhảy dựng trên ghế sofa – đó chính là làng nó.


Nó gọi điện thoại về nhà. Gọi không được. Gọi cho họ hàng, vẫn không được....Gọi suốt 1 tiếng đồng hồ, gọi mãi cuối cùng mới liên lạc được với một người bạn cùng học và đang làm việc ở địa phương. Người bạn nói: Tình hình rất nguy cấp, giao thông trì trệ, thông tin đứt đoạn, mất điện, mất nước....May mà mọi người đã có chuẩn bị trước, nên đã kịp thời sơ tán và ẩn tránh, mới không xảy ra thương vong lớn về người. Hỏi kỹ ra thì lũ cuốn đến đúng 10 giờ tối ba ngày hôm trước. Nó bần thần một lúc, chính lúc đó nhận được điện thoại của bố mẹ, nhưng họ một chữ cũng không nói.


Nó bỗng nhớ ra cái âm thanh ào ào trong điện thoại. Giờ mới hiểu đó là tiếng lũ cuốn!


Bố mẹ đang lúc hiểm nguy, nhớ đến sự bình yên của con cái. Chao ôi! Bố mẹ đang gặp bão táp ầm ầm, vậy mà nửa lời cũng không cho nó biết.