Năm nay tôi 32 tuổi, đang làm chức phó Giám đốc một công ty lớn về phần mềm. Tôi có lợi thế về tiền bạc và địa vị nhưng ngoại hình thì không hề ổn chút nào. Đó cũng chính là nguyên nhân khiến cho tôi đến giờ này vẫn chưa tìm được một người vợ ưng ý. Mặc dù, cũng có khá nhiều cô gái chủ động theo đuổi, nhưng họ đến với tôi chỉ vì tiền chứ không hề có tình yêu.
2 năm trước, trong một lần đi với đám bạn tới quán bar, tôi vô tình gặp được em - nhân viên phục vụ tại đây. Sau lần đó, tôi không thôi nhớ về em. Ở em có một điều gì đó cuốn hút mà tôi chưa từng thấy ở bất kì cô gái nào. Tôi lên kế hoạch phải chinh phục em bằng được dù bất cứ giá nào.
Tốn khá nhiều thời gian và tiền bạc, cuối cùng em cũng đồng ý làm bạn gái tôi. Nhưng càng ở bên em tôi càng muốn lấy em làm vợ. Nhiều lúc tôi cũng không lý giải nổi tại sao mình lại có suy nghĩ đó và sau này liệu tôi có hối hận hay không.
Từ khi công khai mối quan hệ, tôi và em trở thành đề tài bàn tán của cả công ty.
- Có tiền, có địa vị mà sao anh ấy lại yêu gái làng chơi nhỉ?
- Yêu đương cái nỗi gì, chắc lại lợi dụng tiền, tình lẫn nhau thôi.
Nghe được những lời đó, tôi căm phẫn lắm. Tôi không muốn họ đánh giá thấp danh dự của em. Nhưng khi bình tĩnh lại thì tôi nghĩ: cứ để đấy rồi xem, rồi tôi sẽ cho ông bà được sáng mắt lên.
Bỏ ngoài tai những lời xì xào, tôi quyết định sẽ lấy em làm vợ và may mắn là mẹ tôi cũng ủng hộ quyết định của con trai.
- Nếu là trước đây mẹ sẽ không bao giờ đồng ý, nhưng thời gian qua, mẹ cũng thấy cô ấy thật sự yêu con. Hơn nữa mẹ không muốn con phải khó xử nên đành phải chấp nhận.
Vào ngày cưới, trông em thật xinh đẹp. Ở em toát lên vẻ nhu mì, phúc hậu chứ không hề giống một cô gái làng chơi.
Đêm tân hôn, nhìn cử chỉ e dè, vụng về của em lúc chúng tôi gần gũi mà tôi thấy có gì đó không đúng. Vẻ mặt tôi đầy sự hoài nghi và khó hiểu. Hay là em đang cố tình tỏ ra như thế?
Dường như biết được tôi đang nghĩ gì, em thỏ thẻ nói:
- Em đi làm ở bar chỉ đơn giản là rót bia cho khách thôi chứ không như các anh nghĩ đâu. Do gia đình khó khăn, em mới làm được hơn một tháng thì gặp anh.
Nghe được điều đó, tôi vui không sao tả nổi. Nhìn thấy giọt máu đỏ trên tấm ga giường tôi càng hạnh phúc hơn bao giờ hết. Hóa ra, tôi lại lấy được một người vợ vừa xinh đẹp vừa trinh nguyên chứ không hề hư hỏng chút nào.
Một buổi chiều, tôi đi làm về sớm hơn dự định nên rẽ vào tiệm hoa ven đường, mua một bó hoa về cho em bất ngờ.
Mở cổng bước vào, tôi thấy có chiếc xe máy lạ dựng ngoài sân. Đoán có bạn em đến chơi nên tôi nhẹ nhàng mở cửa phòng khách. Đúng lúc đó tiếng của em làm tôi khựng lại.
- Nửa năm nay tao cũng âm thầm rút bớt trong tài khoản của lão ấy được một mớ rồi mày ạ.
- Mày phải cẩn thận chứ lão mà biết là chết
- Ừ, mày yên tâm đi, tao cứ lấy cớ mua sắm thứ này thứ nọ là lão ấy tin ngay. Với cả mấy cái tài khoản tiết kiệm của lão tao đang cầm hết mà. Lúc bị phát hiện thì mình cũng chuồn rồi, lo gì.
- Mày trông thế mà khôn phết nhỉ, nhưng chồng mày cũng ngô nghê lắm cơ. Bảo vợ đi làm gái ở bar vẫn còn zin thế mà cũng tin được. Cái màng trinh giả được việc ra phết.
Bó hoa trên tay tôi rơi phịch xuống đất. Vợ và cô bạn gái trố mắt nhìn tôi không thốt lên lời. Sau vài phút, cô bạn của vợ tôi chuồn về còn vợ tôi thì cứ cúi gằm mặt xuống đất.
- Tôi không ngờ cô lại là người lắm mưu mô như thế đấy. Vậy mà tôi lại đi tin tưởng, cung phụng cô, yêu cô hết lòng.
- Giờ thì tôi hiểu vì sao hồi chưa cưới mọi người chửi tôi ngu khi lấy gái về làm vợ rồi.
- Số tiền cô đã lén lút rút trong tài khoản của tôi coi như tôi cho cô. Bây giờ thì ra khỏi nhà tôi đi.
Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không hết sốc. Sau cuộc hôn nhân đó, tôi không dám đặt niềm tin vào bất cứ người phụ nữ nào. Tôi không dám bắt đầu một mối quan hệ mới vì sợ họ đến với tôi lại chỉ vì TIỀN.