Mạng xã hội vài ngày qua xôn xao trước bài đăng rao bán một căn hộ tại khu đô thị HH Linh Đàm (phường Hoàng Liệt, TP Hà Nội). Theo thông tin trong bài đăng, căn hộ rộng 58m2, gồm 2 ngủ, 2 vệ sinh, không có sổ đỏ. Bài đăng cũng không giấu tình trạng ngôi nhà là “mốc meo”.
Kèm theo thông tin là loạt hình ảnh chụp bên trong căn hộ. Đúng như lời mô tả, không gian trông khá ẩm thấp, nhiều mảng tường xuất hiện vết mốc đen loang lổ. Bên cạnh đó, nội thất trong nhà cũng khá bừa bộn; một số khu vực như gian bếp còn bám nhiều vết cáu bẩn, khiến tổng thể căn hộ trở nên kém thiện cảm trong mắt người xem.
“Căn hộ như này giá 3 tỷ đồng ư, giá nhà Hà Nội giờ kinh khủng thật”, cư dân mạng bình luận.
Phòng khách căn hộ.
Phòng bếp bừa bộn, cáu bẩn khiến nhiều người ngán ngẩm.
Theo thông tin trên báo, khi tìm hiểu, chủ của căn hộ trên cho biết, đúng là mình đang rao bán ngôi nhà trên với giá 3 tỷ đồng.
Tuy nhiên, trên mạng xã hội có nhiều người nói căn hộ được chủ mua với giá 800 triệu đồng và giờ rao bán 3 tỷ đồng là không đúng. Thực tế, ngôi nhà được chủ nhà mua năm 2021 với giá khoảng 1,1 tỷ đồng, tương đương khoảng 20 cây vàng tại thời điểm đó.
Chủ nhà cho hay, từ lúc về ở, căn hộ chưa được sửa chữa lần nào. Những vết đen trên tường chủ yếu là do sinh hoạt, nấu nướng lâu ngày tích tụ lại chứ không phải do thấm dột hay hỏng hóc gì nghiêm trọng. Theo chủ nhà, ai mua căn hộ về có thể sơn sửa lại là đẹp ngay.
Tường nhà nhiều chỗ mốc meo loang lổ.
Căn hộ trên hiện chưa có sổ hồng, giao dịch giữa các bên trước đây chỉ thông qua vi bằng và hợp đồng mua bán gốc của chủ nhà thực sự vẫn đang được thế chấp tại ngân hàng. Về vấn đề này, chủ nhà nói nếu có người mua thì sẽ làm việc lại với chủ gốc để hủy vi bằng cũ, công chứng, sang tên rồi lập vi bằng mới.
TÂM SỰ CỦA NHỮNG NGƯỜI '20 năm làm việc cật lực vẫn chưa mua nổi nhà Hà Nội'
"Sống và làm việc ở thành phố này đã gần 20 năm, vậy mà tôi vẫn chưa thể có được một ngôi nhà theo đúng nghĩa là của mình, dẫu chỉ là nhỏ nhoi. Lúc mới lên thành phố sống một mình cũng thuê trọ, tới khi lấy vợ rồi sinh con đẻ cái cũng vẫn sống cuộc đời nhà trọ, nay đây mai đó. Mức thu nhập ít ỏi, cộng với quá nhiều thứ phải chi tiêu, giá cả luôn tăng vọt, chẳng biết đến bao giờ vợ chồng tôi mới có tiền để mua nổi một căn nhà...". Đó là lời tâm sự của một người công nhân quê Thanh Hóa, đang làm việc trong khu công nghiệp Bắc Thăng Long mà tôi quen.
Vợ chồng anh đã định cư ở Hà Nội ngần ấy năm trời, và giờ đây vẫn sớm hôm đi về căn nhà trọ ở một làng quê ven đô, thuộc huyện Đông Anh, Hà Nội. Cuộc sống, nỗi niềm và mơ ước của anh về một căn nhà do mình đứng tên, làm chủ chỉ là một trong hàng triệu mong muốn của biết bao con người tỉnh lẻ, đang sống và làm việc tại các đô thị lớn.
Do không có tiền mua nhà, mua đất xây nhà, nên họ vẫn phải tạm bằng lòng với cảnh đời ở trọ, bởi chính họ cũng chẳng biết làm cách nào để thay đổi được cuộc sống của mình? Họ chỉ biết lao động cật lực, sống và hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn.
Ảnh minh họa
Đôi vợ chồng trẻ quê Nghệ An, cùng công nhân làm trong khu công nghiệp Sài Đồng A (quận Long Biên, Hà Nội) cũng là một trong số đó. Từ ngày xây dựng gia đình cho tới khi có hai đứa con đã tới tuổi đi học, họ vẫn tá túc trong căn phòng thuê trọ chật trội, ngay gần chỗ làm. Diện tích của căn phòng chỉ 16 m2, mà chứa cả một gia đình với biết bao đồ đạc nên càng thêm ngột ngạt. Phòng chật đến nỗi anh chồng còn làm thêm cả một cái gác lửng để ngủ, cái xe máy cũng phải đi gửi nhờ sân hàng xóm vì không còn chỗ chứa.
Lương của cả hai vợ chồng tổng cộng chỉ hơn 20 triệu đồng một tháng. Nghe thì có vẻ nhiều nhưng cũng chỉ đủ trang trải cuộc sống ở mức tối thiểu trên thành phố cho cả gia đình. Nhà trọ quá chật, nhưng họ cũng đành chịu vì nếu bỏ ra 4-5 triệu đồng để thuê nhà rộng hơn thì chi phí đội thêm mỗi tháng tiền nhà, điện, nước... chưa kể tiền ăn tiêu sinh hoạt, tiền học cho hai con... kiểu gì cũng "thiếu trước hụt sau". Vì không có tiền nên nhiều khi trong họ hàng ở quê có cỗ bàn, cưới xin, hai vợ chồng cũng chẳng dám về vì sợ tốn kém.
Và còn có rất nhiều hoàn cảnh giống như hai gia đình trên, khi thu nhập chỉ ở mức tạm đủ sống kiểu tằn tiện. Vì vậy, việc phải sống cảnh chui nhủi trong những căn nhà trọ chia lô chật hẹp là điều không thể khác được. Mục đích phấn đấu, niềm mơ ước của những người dân tỉnh lẻ nhập cư lên thành phố là mua được một căn nhà cho gia đình, dẫu nó bé nhỏ, xa trung tâm thành phố, trong hẻm ngõ sâu... cũng là hạnh phúc lắm rồi.
Tôi có một người bạn quê Thanh Hóa, tốt nghiệp đại học Nông nghiệp, đã từ chối một công việc khá an nhàn, ổn định, nhiều ưu đãi ở quê nhà để "bám trụ" lại Hà Nội. Cuộc sống nơi đô hội của bạn khá vất vả, khi phải bươn trải bằng rất nhiều nghề, kinh qua rất nhiều khu xóm trọ. Bạn lấy vợ và sinh hai đứa con kháu khỉnh. Thế nhưng, mục tiêu mua được nhà e rằng quá khó, khi chẳng biết tới lúc nào mới phấn đấu nổi?
Đồng lương viên chức hành chính sự nghiệp của vợ, cùng khoảng hơn chục triệu đồng lương của bạn, gần như chỉ đủ ăn tiêu đạm bạc, chứ chẳng dư dả mỗi tháng được mấy triệu đồng để tích góp mua nhà. Trong khi đó, giá đất, giá nhà mỗi ngày một "phi nước đại", chẳng biết đến bao giờ vợ chồng bạn mới có được căn nhà để ổn định cuộc sống?
Giả sử, một đôi vợ chồng ở thành phố, lương mỗi người khoảng 12 triệu đồng một tháng, nếu khi chưa có con cái, sau khi trừ hết tiền trọ, tiền sinh hoạt các loại thì mỗi tháng cả hai nhiều nhất sẽ tiết kiệm được khoảng từ 5-7 triệu đồng. Với mức tiết kiệm được như vậy, tôi nghĩ phải cần tới mấy chục năm thì họ mới có thể mua được một căn chung cư bình dân có giá khoảng trên 2 tỷ đồng (với điều kiện giá nhà đứng yên, không tăng). Đúng là khó như hái sao trên trời.

