Đây là một bài viết rất thấm thía mình đọc được trên báo, chia sẻ lại bên dưới cho mọi người cùng biết nhé!
Bi kịch của nhiều người mẹ Á Đông khi luôn cho con trai mình quyền được ngoại lệ
Đây không phải là lời trách móc, mà là một nhận xét đầy day dứt về một kiểu yêu thương sai lệch!
Khi một người mẹ luôn đứng về phía con trai bằng mọi giá, dù anh ta sai rõ ràng, bà ấy vô tình tạo ra một “vùng miễn trách nhiệm” cho một người đàn ông đúng ra đã phải gánh vác trách nhiệm trên vai.
Anh ta lớn lên với niềm tin rằng mình luôn có chỗ dựa phía sau, rằng dù cư xử tệ thế nào vẫn có mẹ bảo vệ. Điều này không chỉ làm người đàn ông thiếu khả năng tự chịu trách nhiệm, mà còn khiến anh ta xem nhẹ cảm xúc của người khác, đặc biệt là người bạn đời ở bên cạnh mình!
Trong hôn nhân, hệ quả này bộc lộ rõ nhất. Nhiều người mẹ xem tổn thương của con dâu là chuyện “bình thường”, thậm chí là cái giá phải trả khi 'vinh dự' được bước vào gia đình mình. Khi con trai vô tâm, nóng nảy, thiếu trách nhiệm, thay vì nhắc nhở, bà mẹ này lại tìm lý do bào chữa: nó còn trẻ, nó đi làm vất vả, nó vốn tính thế. Trong khi ở chiều ngược lại, con dâu được kỳ vọng phải nhẫn nhịn, phải hiểu chuyện, phải hy sinh. Chỉ cần lên tiếng đòi 2 chữ 'công bằng' thôi sẽ bị cho là KHÔNG BIẾT ĐIỀU!
Bi kịch nằm ở chỗ người mẹ tưởng mình đang bảo vệ con, nhưng thực chất, tình yêu này đang làm người con trai yếu đi trong nhân cách và mọi phương diện. Một người đàn ông không từng được dạy rằng mình có thể sai, rằng mình phải chịu hậu quả cho hành vi của mình, sẽ rất khó trở thành một người chồng tử tế. Tình yêu của mẹ khi biến thành sự dung túng sẽ tước mất cơ hội trưởng thành của con.
Về phía người mẹ, bà cũng tự đặt mình vào thế cô đơn về sau. Khi mối quan hệ vợ chồng của con rạn nứt, bà có thể mất cả con dâu lẫn sự gắn kết với cháu nội. Quan trọng hơn, bà phải chứng kiến con trai mình loay hoay trong những đổ vỡ mà lẽ ra có thể tránh được nếu anh at từ sớm được dạy về trách nhiệm và sự tôn trọng người khác.
Yêu con không phải là che chắn mọi lỗi lầm, mà là giúp con đủ bản lĩnh đối diện với sai lầm của chính mình. Khi một người mẹ dám nói với con trai: “Con sai rồi, con phải sửa”, đó không phải là bớt yêu, mà là yêu theo cách trưởng thành hơn. Bởi chỉ khi không còn “quyền ngoại lệ”, đứa con mới thực sự học được cách sống công bằng với những người bên cạnh. Đó cũng là gốc rễ để con xây dựng được hạnh phúc vững chắc của chính mình trong tương lai!
Ảnh minh họa
Khi một người phụ nữ kết hôn, cô ấy không chỉ cưới một người đàn ông. Cô ấy "cưới" cả một gia đình!
Trong văn hóa Á Đông, nhà chồng thường được gọi là "gia đình thứ hai", một cách gọi rất ấm áp. Nhưng đôi khi cũng là cách gọi khiến nhiều người phụ nữ đau lòng nhất.
Bởi gia đình thứ hai lẽ ra là nơi dang tay đón họ khi họ rời khỏi gia đình đầu tiên nhưng trong nhiều câu chuyện, đó lại là nơi họ phải chứng minh mình xứng đáng được ở lại.
Một người phụ nữ khi bước vào hôn nhân, thường mang theo hai thứ: Một vali quần áo và một trái tim muốn được chấp nhận.
Sau sinh là lúc người phụ nữ yếu đuối nhất.
Họ vừa đi qua ranh giới sinh tử.
Họ vừa trở thành mẹ.
Và họ cũng là lúc cần một mái nhà đúng nghĩa nhất.
Nhưng nếu vào thời điểm ấy, người phụ nữ nhận ra rằng: Nơi lẽ ra phải che chở lại trở thành nơi khiến họ phải phòng thủ thì tổn thương ấy thường không thể lành lại. Phụ nữ không sợ làm dâu. Phụ nữ sợ làm khách trong chính gia đình mà họ gọi là nhà.
Một gia đình tan vỡ hiếm khi vì 1 người sai. Nó có thể là cái sai truyền qua nhiều thế hệ
Có những cuộc ly hôn cần sự dũng cảm để bước ra nhưng cũng cần sự tử tế để dừng lại.
Không ai có quyền phán xét nỗi đau của người trong cuộc nhưng mỗi cách phản ứng sau đổ vỡ đều sẽ để lại dấu vết rất lâu.
Rời bỏ sai lầm là một dạng trưởng thành. Giữ lại sự tôn trọng sau sai lầm, lại là một dạng trưởng thành cao hơn.
Người trưởng thành không phải là người thắng trong tranh cãi mà là người biết dừng lại trước khi tất cả đều thua.
Một gia đình tan vỡ hiếm khi vì một người sai. Nó thường vì một cách nghĩ sai được truyền qua nhiều thế hệ.
Nếu người mẹ dạy con trai cách tôn trọng phụ nữ, nhiều bi kịch có thể không xảy ra.
Nếu người đàn ông hiểu rằng hôn nhân là trách nhiệm, nhiều mái ấm có thể không đổ vỡ.
Nếu người phụ nữ tin rằng mình xứng đáng được yêu thương tử tế, họ sẽ không phải chịu đựng quá lâu trước khi rời đi.
Một đứa trẻ sinh ra cần sữa mẹ để lớn lên. Nhưng một gia đình muốn tồn tại, cần sự tôn trọng để trưởng thành.
Và sau tất cả, điều khó nhất của một cuộc hôn nhân không phải là yêu nhau bao lâu mà là khi không còn yêu nữa, người ta còn giữ được bao nhiêu nhân hậu dành cho nhau.
Ly hôn không phải là thất bại đáng sợ nhất của hôn nhân. Đánh mất sự tử tế mới là điều khiến một gia đình tan vỡ thật sự.

