Không hoa mỹ bằng văn thơ, không màu mè bằng vật chất, những điều thật lòng nhất đều đi đến trái tim một cách tự nhiên và bền bỉ. 2 bác đã giúp những người trẻ đang nản lòng về tình yêu, hôn nhân một lần nữa có thêm niềm tin.
Tạm dẹp qua những câu chuyện drama về trà xanh, tuesday, con giáp 13 đi, năm hết Tết đến phải đọc những câu chuyện thật ý nghĩa về tình yêu để thấy rằng cuộc đời này vẫn còn tồn tại những điều tốt đẹp mà hằng ngày chúng ta đã bỏ lỡ.
Trong group có hơn triệu thành viên trên facebook, tài khoản tên P.L đã đăng tải câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp của bố mẹ mình vào nhiều năm trước. Những bức thư tình đã ngả màu nhưng nội dung trong thư vẫn còn nguyên giá trị. Thời chinh chiến bắt buộc đôi tình nhân phải chia cắt, người đi lính người ở hậu phương. Thế nhưng tranh thủ thời gian, họ vẫn gửi cho nhau những bức thư thấm đượm tình cảm. Cùng hẹn nhau đến khi đất nước bình yên sẽ trở về bên nhau và cùng xây dựng gia đình hạnh phúc.
Khoe những bức thư tình của bố mẹ lên mạng, P.T hạnh phúc cho biết:
"Hôm nay mình muốn khoe bức thư của ba viết cho mẹ. Hồi mình 10 tuổi, mẹ khoe là hồi xưa ba viết cho mẹ nè, mà nhỏ xíu đọc cười vui thôi chứ hiểu gì đâu. Nay mẹ chụp khoe lần nữa, giờ đọc lại từng câu từng chữ mình xúc động quá nên muốn chia sẻ với mọi người.
Năm 1979, hồi này ba mẹ mình 19 tuổi, ba vừa tốt nghiệp cấp 3, thi đậu Đại học Bách khoa nhưng bảo lưu, xung phong đầu quân đi bộ đội bảo vệ biên giới Tây Nam (sau này về cưới mẹ xong mẹ nuôi ba học hết tới thạc sĩ luôn)"...
Những bức thư tình của bố mẹ P.T thời 19 tuổi - lúc đất nước còn đang chiến tranh.
Tuy có nhiều khó khăn cách trở nhưng thời gian ấy, đôi tình nhân vẫn tận dụng mọi điều kiện để liên lạc với nhau. Xa nhau về khoảng cách địa lý nhưng trong tâm tư họ luôn cảm thấy có nhau. Chính vì tình cảm hết sức chân thành và mãnh liệt đã giúp đôi tình nhân vẫn giữ được nhau cho đến khi đất nước thanh bình, đến khi mái tóc ngả màu. Đọc lại từng câu chữ trong bức thư mới thấy, chỉ cần yêu nhau thì mọi trở ngại đều không thành vấn đề.
Bố mẹ P.T và 1 trong những bức thư tình trao nhau thuở hẹn hò.
'Nông-pênh, 22/11/79
Việt thương mến.
Anh đến đơn vị ngày 20/11, hiện đang đóng tại phi trường pô-chon-đông (Nông pênh) để chờ phi cơ chở lên Battom băng làm nhiệm vụ .
Đêm trên này rét lắm em ạ! Mặc 3 lớp áo mà vẫn không thấm thía gì. Không biết nơi em ở có lạnh lắm không? Nếu lạnh em nên cẩn thận để tránh bệnh. Còn anh trên này có cách riêng để tránh lạnh không sợ bệnh đâu.
Em thương nhớ! Em cho phép anh gọi em bằng những tiếng thân thương đó với tất cả tình thương mến của lòng anh.
Đêm nay, ngồi trên bàn máy nhìn màn đêm phủ trên vạn vật, anh nghĩ đến một khung trời thanh bình nơi đó có người thân của mình đang sống những ngày vui vẻ, hạnh phúc. Anh ước mong anh được sống mãi trong khung trời hạnh phúc với những người thân của mình mà anh nghĩ không thể nào xa cách được.
Nhưng em ơi, em có biết không? Trước mặt anh lớp lớp bộn bề đang tiến về phía trước, và anh, súng đã sẵn sàng chỉ chờ pháo lệnh là xung phong tiêu diệt quân thù, dù hy sinh tất cả anh cũng không sợ. Anh nghĩ để mọi người chung quanh được yên vui hạnh phúc thì cũng nên hy sinh em nhỉ?
Anh và các bạn anh không cần đền ơn, chỉ mong sau mọi người hiểu rằng anh và đồng đội anh hy sinh cho ai để đừng thờ ơ hoặc phá hoại cuộc sống yên vui của mình."
Bức thư ngày ấy đã ngả màu nhưng tình cảm của bố mẹ P.T chỉ có nồng thắm theo thời gian.
"Em mến!
Bây giờ em đang làm gì? Suy nghĩ gì em nhỉ? Có lúc nào em nghĩ đến bạn bè mình ở bên kia không? Anh tin em có nghĩ đến, có nghĩ đến thì cố gắng học thật giỏi nhé, để sau này thanh bình dạy tụi anh học.
Em này, em có biết không? Anh tin rằng em vẫn như xưa, vẫn cao đẹp, trong sáng. Nhìn em, đôi khi anh cảm thấy thẹn gì đâu đấy, gặp em rồi anh mới hiểu, nhưng cũng chưa hiểu nhiều lắm phải không em? Với thời gian ngắn như thế thì làm thế nào mà hiểu em hết được.
Anh muốn nói với em nhiều lắm. Nhưng mà thôi tốt nhất đừng nói để thời gian nói thay cho chúng ta.
Thôi nhé, anh làm việc rồi, anh dừng bút đây. Chúc cho em luôn vui, đẹp và hạnh phúc.
Có rảnh viết thư cho anh.
Trông thư em!'.
Cư dân mạng bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với tình yêu của bố mẹ P.T:
Ngưỡng mộ quá! Tình yêu ngày xưa người ta ý nhị quá không như bây giờ cái gì cũng muốn phô ra cho cả thế giới biết, bên nhau được vài tháng lại chia tay vì nguyên do 'duyên phận''.
'Chúc bố mẹ bạn được nhiều sức khỏe nha! Yêu quá, thư cô còn giữ tới giờ cũng đủ biết tình cảm của hai người như thế nào rồi'.
'Giữa một đống drama khiến mất niềm tin thì bài viết này đã giúp mình có thêm động lực để mặc chiếc váy xinh ngồi chờ anh qua rồi đó. Chúc gia đình chị thật nhiều sức khỏe'.
'Tình yêu đôi khi chỉ là như thế mà thôi. Một đời dài như thế này chỉ cần có em bên anh là đủ'.
Ngày nay công nghệ phát triển cũng ít nhiều ảnh hưởng đến tình yêu của chúng ta. Khi yêu thì làm đủ trò để chứng minh cho cả thế giới biết rằng chúng tôi đang yêu nhau thắm thiết. Đến khi có chuyện cũng là lúc mạng xã hội ngập tràn những bài phốt, đấu tố lẫn nhau. Chợt nhớ đến tình yêu thời "ông bà anh", âm thầm lặng lẽ, đến cái nắm tay cũng ngại ngùng ấy vậy mà lại bền bỉ theo năm tháng. Không thề hẹn trăm năm, không hứa bên nhau suốt kiếp, không tặng nhau quà cáp xa xỉ, nhưng hằng ngày vẫn có nhau, dù có xa cách trở ngại vẫn bền lòng. Thật sự đáng ngưỡng mộ.
Thời nay chúng ta thường nghĩ nhiều đến lợi ích của bản thân. Bước vào tình yêu không phải là sự ngây thơ mà là vô vàn thứ phải cân nhắc: Được gì mất gì khi yêu người này? Mai này chia tay thì thế nào? Tại sao phải hy sinh cho nhau? Đối phương có tài sản hay không?... Cũng phải, thời buổi này ngây thơ chỉ có dại. Thế nhưng nếu cứ quay vòng với những lắng lo suy tính, chúng ta sẽ không thể biết được sự hạnh phúc khi được sống trong tình yêu, những giá trị khi có nhau. Đôi khi nhìn lại tình yêu thời trước cứ thấy khao khát được yêu như thế, không suy tính không lắng lo, cứ vô tư mà yêu nhau như thế lại hay biết bao nhiêu.
Nguồn Báo đất việt

