Chuyện những đứa trẻ nghèo khó nhặt tiền, vàng trả người đánh rơi: Bàn tay tặng hoa hồng sẽ ngát hương
Nhặt được ví, túi xách có nhiều tài sản giá trị, hai học sinh ở Đồng Tháp tìm cách trả lại người đánh rơi. Câu chuyện về những đứa trẻ ở những vùng quê nghèo khó nhưng có sự thiện lương, nghĩa hiệp khiến chúng ta càng thấy ấm lòng, tin tưởng vào những điều tốt đẹp ở cuộc đời
Những nữ sinh miền Tây không tham của rơi
Trưa 12/2, em Nguyễn Lê Bảo Ngọc, học sinh lớp 6A2 trường THCS thị trấn Mỹ An (huyện Tháp Mười, tỉnh Đồng Tháp) đi học về đã nhặt được chiếc ví, bên trong có hơn 8 triệu đồng và nhiều giấy tờ tùy thân.
Ngọc liền mang đến giao cho Ban giám hiệu nhà trường nhờ tìm người đánh rơi trả lại. "Em nghĩ người đánh mất số tiền này sẽ gặp khó khăn vì họ đang cần để làm việc gì đó quan trọng", Bảo Ngọc nói.
Cũng tại địa phương này, ba hôm trước, em Hồ Lý Hương Thương, học sinh lớp 10 trường THPT Đốc Binh Kiều nhặt được giỏ xách có 4 cây vàng, tiền mặt và điện thoại di động. Sau khi xác minh, Thương đã trả lại tài sản cho chủ sở hữu. Trước đó, giữa năm 2018, nữ sinh này cũng nhặt được chiếc ví có hơn hai triệu đồng và đã trả lại cho người đánh rơi. Được biết, gia đình của Thương có hoàn cảnh khó khăn, cha mẹ em đi làm thuê kiếm sống và nuôi các con ăn học.
Câu chuyện quá đẹp của cô gái nghèo trả lại 100 ngàn đô cho doanh nhân giàu có
Chuyện về những nữ sinh miền Tây không tham của rơi ngay cả khi gia cảnh các em gặp nhiều khó khăn ít nhiều gợi nhớ lại một câu chuyện khác, có cái kết quá viên mãn ở xứ cờ hoa,
Câu chuyện này xảy từ hơn 30 năm trước, vào một buổi tối mùa đông lạnh giá ở Washington D.C. Vợ của một doanh nhân giàu có bất cẩn làm rơi túi xách tại một bệnh viện. Sau khi biết chuyện, vị doanh nhân này vô cùng lo lắng, vì bên trong túi xách không chỉ có 100 ngàn đô mà còn chứa thông tin thị trường vô cùng cơ mật. Ông vội vã lái xe đến bệnh viện ngay lúc nửa đêm.
Khi ông vừa đến nơi thì thấy một cô bé gầy còm đang ngồi ở hành lang bệnh viện, tay ôm chặt chiếc túi da mà vợ ông đánh mất. Cô bé ngồi dựa lưng vào tường, người run lên vì lạnh.
Cô bé ấy tên là Chiada. Em có người mẹ đang nằm viện và bệnh tình rất nặng. Nhà chỉ có hai mẹ con nương tựa vào nhau sống qua ngày, họ đã bán đi rất cả mọi thứ có thể nhưng cũng chỉ đủ trả tiền viện phí đêm nay. Ngày mai, mẹ cô bé sẽ phải xuất viện, vì họ đã hết nhẵn tiền.
Buổi tối hôm ấy, Chiada bất lực đi đi lại lại ở hành lang bệnh viện, nước mắt dàn giụa, cầu xin Thượng Đế hãy ban cho mẹ con em một phép màu. Vừa lúc đó, một người phụ nữ đi từ trên lầu xuống. Bà làm rơi chiếc túi da xuống đất, có thể là trong tay còn đang cầm thứ khác nên không biết túi xách bị rơi. Ở hành lang chỉ có một mình Chiada. Cô bé nhặt chiếc túi lên, vội vàng đuổi theo người phụ nữ ra cửa, nhưng bà đã lên xe hơi đi mất rồi.
Chiada quay lại phòng bệnh và kể cho mẹ câu chuyện này. Khi mở chiếc túi ra để tìm danh tính của người mất đồ, hai mẹ con đều sửng sốt bởi xấp tiền trong đó. 100 ngàn đô là số tiền quá lớn đối với họ, và nó rất có thể sẽ chữa lành bệnh của người mẹ. Nhưng mẹ của Chiada bảo con gái hãy mang chiếc túi quay lại hành lang, đợi người bị mất đến nhận lại…
Sau khi được trả lại chiếc túi xách quan trọng, vị doanh nhân đã gắng hết sức chạy chữa cho mẹ của Chiada. Tuy nhiên bà vẫn không qua khỏi. Vì không muốn cô bé Chiada phải sống cô độc nên ông đã nhận nuôi cô bé và cho em đi học.
Kể từ sau đó, công việc kinh doanh của vị doanh nhân ngày càng phát triển, không lâu sau ông đã trở thành một tỷ phú. Sau khi tốt nghiệp đại học, Chiada cũng đến giúp đỡ ông quản lý công ty. Nhờ sự thông minh và những kinh nghiệm được học từ cha nuôi mà Chiada nhanh chóng trở thành một nữ doanh nhân thành công, rất nhiều việc cha nuôi đều tham khảo kiến của cô.
Khi sắp qua đời, vị doanh nhân đã để lại một bản di chúc:
“Trước khi quen biết mẹ con Chiada, tôi nghĩ mình là một người rất giàu có. Nhưng khi đứng trước hai mẹ con họ – những người nghèo khổ, không có tiền chữa bệnh những vẫn nhất quyết trả lại 100 ngàn đô, tôi nhận ra rằng họ mới là những người giàu có nhất. Bởi dù trong hoàn cảnh nào, họ luôn giữ một tiêu chuẩn đạo đức rất cao. Đây là điều mà người làm kinh doanh như tôi thiếu nhiều nhất. Tiền của tôi hầu hết đến từ sự tranh giành, tâm kế trên thương thường. Chính họ đã khiến tôi hiểu được nguồn vốn lớn nhất của đời người chính là phẩm hạnh.
Tôi nhận nuôi Chiada cũng không phải để trả ơn hay thương hại, mà là mời về một tấm gương làm người. Có cô bé bên cạnh, trên thương trường, tôi luôn cố gắng ghi nhớ việc gì nên làm, việc gì không nên; số tiền nào nên lấy, số tiền nào không nên. Đây chính là sự đảm bảo vững chắc cho công ty phát triển và sau này tôi đã trở thành một tỷ phú.
Sau khi tôi ra đi, toàn bộ tài sản sẽ để lại cho Chiada thừa kế. Đây không phải là quà tặng, mà vì tôi muốn sự nghiệp của mình có thêm huy hoàng và thịnh vượng hơn. Tôi tin rằng, con trai tôi sẽ hiểu được tâm ý của tôi.”
Sau khi người con trai của ông từ nước ngoài trở về, đọc kỹ di chúc của cha, anh đã ký tên vào văn bản thừa kế. “Tôi đồng ý để Chiada là người thừa kế toàn bộ tài sản của bố mình. Chỉ mong cô ấy có thể làm vợ tôi.” Chiada suy nghĩ một lúc rồi cũng cầm bút ký tên: “Tôi chấp nhận toàn bộ tài sản mà cha nuôi để lại, bao gồm cả con trai của ông”.
Câu chuyện đẹp như cổ tích của cô gái nghèo khổ Chiada khiến chúng ta tin rằng cuộc đời vẫn quá đẹp, cứ làm việc tốt thì hạnh phúc tự khắc sẽ mỉm cười. Có thể những cô bé miền Tây của chúng ta hay những con người nghèo khó tốt bụng không tham của rơi trên khắp mọi miền đất nước không thể có một cái kết quá đẹp như cô gái Chiada, nhưng sự thiện lương và nghĩa hiệp đó chắc chắn cũng sẽ mang lại những điều tốt đẹp cho họ. Bởi nhân quả là có thật trong cuộc đời này. Như một câu nói rất hay: “Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm. Người trong lòng có một đóa hồng, cuộc đời sẽ là một biển hoa”.