Bất kỳ một thủ thuật phẫu thuật nào cũng tiềm ẩn rủi ro, và trong nâng xoang hàm trên, cơn ác mộng lớn nhất đối với mọi bác sĩ nha khoa chính là sự cố Rách thủng màng xoang (Schneiderian membrane perforation). Màng xoang là lớp niêm mạc mỏng tang, có nhiệm vụ lót bên trong khoang rỗng, có độ dày chỉ khoảng 0.3 đến 0.8 milimet (mỏng và mong manh hệt như lớp màng mỏng bên trong vỏ quả trứng luộc).
Để nâng đáy xoang lên cao, bác sĩ phải dùng dụng cụ luồn vào bên dưới và bóc tách nhẹ nhàng lớp màng này ra khỏi vách xương. Nếu bác sĩ thiếu kinh nghiệm thực chiến, thao tác tay không đủ khéo léo, hoặc bệnh nhân có cấu trúc màng xoang bị viêm dính (do viêm xoang mạn tính từ trước), lớp màng này rất dễ bị rách toạc. Nếu màng xoang rách mà bác sĩ không phát hiện ra hoặc cố tình phớt lờ, vẫn tiếp tục nhồi bột xương nhân tạo vào, khối bột xương sẽ lọt thẳng vào bên trong khoang rỗng của mũi. Hậu quả là bệnh nhân sẽ bị nhiễm trùng cấp tính, viêm xoang mưng mủ dữ dội và toàn bộ ca ghép xương, cấy Implant sẽ thất bại hoàn toàn.
Để kiểm soát rủi ro này, các bác sĩ chuyên gia Implant luôn có phương án dự phòng. Nếu vết rách rất nhỏ (dưới 2mm), bác sĩ sẽ xử lý bằng cách đặt một tấm màng sinh học Collagen (Collagen membrane) lên trên vết rách để "vá" lại, giống như vá săm xe, sau đó tiếp tục ca phẫu thuật một cách thận trọng. Tuy nhiên, nếu vết rách quá lớn (trên 5mm), quyết định an toàn nhất và y đức nhất là phải dừng ngay ca mổ. Bác sĩ sẽ khâu kín vết thương lại, bệnh nhân cần đợi từ 3 đến 4 tháng để lớp màng xoang tự chữa lành và liền sẹo hoàn toàn. Sau đó, ca phẫu thuật nâng xoang mới được phép thực hiện lại từ đầu. Sự trung thực và khả năng xử lý tai biến của bác sĩ là lá chắn bảo vệ an toàn cho bạn.

