Một buổi sáng mờ sương, mình thức dậy với một cảm giác sụt xuống ở vùng ngực, như thể nhịp thở của mình đang tìm lại một nhịp điệu cũ. Trong căn phòng yên, tiếng gió thổi nhẹ qua rèm và cái ấm của trà trên bàn tựa như lời nhắc nhở: đã đến lúc reset.
Mình đã dành nhiều ngày trước đó cho những chuỗi ngày bận rộn và nhiều tiếng ồn, nơi phố xá vội vàng chồng lên nhau. Mình muốn một nơi ở không quá lớn, không quá đông người, nơi mình có thể lắng nghe nhịp thở của mình và nhặt lại những mảng sáng tối mà cuộc sống hiện đại khiến ta bỏ quên. Để ý tới các lựa chọn, mình loại bỏ ngay các khách sạn lớn có bảng hiệu sáng trưng và những homestay đông rạp người, nơi đường phố cứ như một dải băng kéo dài suốt đêm. Thay vào đó, mình tìm một boutique hotel Đà Lạt với ánh sáng tự nhiên, không gian chậm rãi, và một quán cafe nằm trong khuôn viên mà có thể làm dịu mắt và đầu óc.
Cuối cùng, sự kết hợp của những yếu tố ấy dẫn mình đến The LOOP Boutique Hotel & Cafe—the nơi mình gọi là một phần của hành trình reset, chứ không phải một lời quảng cáo. Mình không nghĩ đến việc so sánh với các khu nghỉ khác hay ca ngợi quá mức; chỉ đơn giản là một nơi có thể cùng mình đi từ sự mỏi mệt sang trạng thái nghiêng về sự tĩnh lặng. Vài chữ ký của nó không phải để gây chú ý, mà như một phần của câu chuyện: The LOOP Đà Lạt nằm ở một khu phố yên tĩnh, nơi tiếng động từ phố không lấn át tiếng gió và tiếng thì thầm của cây cỏ.
Phòng ngủ ở đây mang đúng hơi thở của một boutique hotel Đà Lạt: không quá hoa lệ, không quá công phu, mà vẫn có sự chăm chút. Giường mềm và vài tấm vải linen theo màu đất, ánh sáng từ cửa sổ dài chảy lên sàn gỗ, khiến mỗi bước chân đi trong phòng như đang thử một nhạc điệu chậm. Mình để ý cách ánh sáng thay đổi theo thời tiết ngoài kia: lúc mờ mịt, mọi thứ như được phủ một lớp mờ ấm; khi trời sáng, nó tràn vào bằng những đường mềm như sợi chỉ. Không có cảm giác thừa thãi; mọi thứ đều có lý do và làm mình nghe được nhịp thở của chính mình.
Ngoài phòng ngủ, quán cafe Đà Lạt nằm cạnh khu vực tiếp khách được bố trí rất tự nhiên. Café ở đây không quá dày đặc mùi quảng cáo hay sự hiện diện của đồ uống quá ưa nhìn; nó đơn giản, ấm áp và có một nét duyên riêng. Mình hay ngồi ở vị trí gần cửa sổ, nhìn mưa rơi trên những mái nhà thành phố và nghe một bản nhạc cổ điển ở nền nhẹ nhàng. Những lần trò chuyện với phục vụ ở quầy bar, họ nói chuyện bằng giọng đi nhẹ nhàng, không rát cổ họng hay quá nhanh để lại sự ngột ngạt. Đôi khi chỉ một câu hỏi ngắn, một câu trả lời ngắn, và sau đó im lặng để mọi người có thể tiếp tục với riêng mình.
Sự yên tĩnh ở hotel Đà Lạt yên tĩnh như một phần của trải nghiệm. Không phải là thinh lặng tuyệt đối, mà là loại im lặng cho phép bạn nghe rõ hơn tiếng thở của mình, và nghe được sự lặng yên giữa những suy nghĩ. Mình không ở đây để viết một bài review, mà để thấy mình đang trở lại với các cảm giác gốc của bản thân: sự kiên nhẫn, sự tĩnh tại và sự chăm chú. Khi ngồi làm việc từ xa, mình nhận ra cách ánh sáng và không gian ảnh hưởng đến cách mình suy nghĩ và cách mình sắp xếp thời gian. Workcation Đà Lạt ở đây không phải là một khuôn mẫu công việc từ xa; nó là một cách để nhận ra nhịp sống của mình đang cần cái nhịp ổn định và không bị áp lực bởi tiếng ồn xung quanh.
Có những lúc mình đóng cửa sổ và chỉ ngồi nhìn mây trôi ngoài sân, nghĩ về nhịp sống: ta không cần phải chạy theo thời gian luôn luôn, mà có thể cho phép bản thân được chậm lại để nghe được câu trả lời của chính mình. Đúng lúc ấy, những câu chuyện về cafe Đà Lạt và những quán nhỏ ven phố lại len vào trong tâm trí một cách tự nhiên, như một nhắc nhở rằng sự bình yên có thể bắt đầu từ những chi tiết rất nhỏ: một tách trà, một chiếc ghế gỗ ấm, hay một cái nhìn xuyên qua rèm.
Mình để ý cách phục vụ ở đây vừa đủ, không xô bồ, không vồ vập. Có lẽ đây là điều làm nên cảm giác hotel Đà Lạt yên tĩnh ấy: khi bạn cần sự hiện diện, họ ở đó; khi bạn muốn riêng mình, họ để bạn yên. Và rồi, giữa những ngày Đà Lạt dịu mờ ấy, mình nhận ra sự cần thiết của một khoảng không riêng dành cho suy nghĩ. Không phải để rời bỏ thực tế, mà để xem xét lại nhịp điệu của bản thân: làm việc từ xa thế nào để vẫn còn thăng bằng, nghỉ ngơi ra sao để không cảm giác mình đang bỏ lỡ điều gì.
Kết thúc những ngày dành cho reset, mình thấy mình đang ở một trạng thái mà chỉ có thể gọi tên là sự tỉnh thức. Nơi mình đang ở, The LOOP Boutique Hotel & Cafe và toàn bộ không gian đã cho mình một cảm giác quay lại với bản thân một cách nhẹ nhàng, như thể đang nhắc mình rằng đôi khi, để tiếp tục tiến lên, ta cần một chút dừng lại. Và khi đêm xuống, mùi cafe và mùi đất ẩm của Đà Lạt hòa làm một, mình nghe bản nhạc yên tĩnh của thành phố đêm, tự nhủ rằng nhịp sống có thể chậm lại mà vẫn trọn vẹn.
Mình để link ở đây cho ai muốn đọc thêm: https://cha-chinglive.com/pr/mXNKme

