Khi cha mẹ dần già yếu, bệnh tật đeo đẳng thân thể, trong lòng các con đôi khi sinh ra mệt mỏi, oán trách, cảm thấy bản thân vất vả, thời gian nghỉ ngơi hay sự tự do của mình bị hạn chế. Nhưng nếu chỉ biết than phiền, tâm sẽ bị che lấp bởi chấp ngã và sự tự tư, khiến các con không thấy được ý nghĩa sâu xa và nhân duyên trong đó. Xin Hoan hỷ cùng với Máy Niệm Phật Tú Huyền cùng nhau tìm hiểu ý nghĩa bài viết này:

hình ảnh

Hãy tự hỏi:


Cha mẹ già yếu, bệnh tật… đâu phải cố ý gây khó cho mình?


Đó là quy luật tự nhiên của kiếp người – không ai tránh khỏi.

Trong quá trình chăm sóc ấy, mỗi lần nâng đỡ, mỗi lần kiên nhẫn, mỗi lời an ủi dịu dàng đều là một bài học tu tâm. Khi tâm bị bao phủ bởi oán trách, các con sẽ quên rằng trong hoàn cảnh này đang ẩn chứa cơ hội trưởng dưỡng lòng từ, nuôi lớn sự nhẫn nại. Nếu biết lắng nghe tâm mình, thừa nhận sự mệt mỏi, rồi vẫn phát khởi lòng nhẫn nại và sự thấu hiểu, thì tâm sẽ dần trở nên mềm mại. Lúc ấy, mệt nhọc không còn là gánh nặng mà trở thành cơ hội thanh lọc tâm hồn.

Quan trọng hơn nữa, đây chính là lời nhắc nhở về mai sau của chính các con. Rồi sẽ có một ngày, các con cũng già, cũng bệnh, cũng cần người khác nâng đỡ. Khi có thể đối với cha mẹ mà khởi tâm từ bi, thì sau này khi đối diện với tuổi già và bệnh tật của chính mình, các con cũng sẽ biết cách chấp nhận, biết thương lấy chính mình. Sự đồng cảm và tỉnh giác ấy chính là chiều sâu của tu hành.

Thế gian thường chấp trước vào sự tự do, hưởng thụ cá nhân, rồi xem việc chăm sóc cha mẹ là phiền phức. Nhưng quên rằng:


mỗi lần rửa tay giúp cha mẹ, mỗi lần bón cơm, thay thuốc… đều là thực tập vô ngã và từ bi.


Mỗi lần nhẫn nại trước những phiền muộn, nóng nảy hay thay đổi tính tình của cha mẹ, các con đang gột rửa sân hận và sự không chịu đựng trong chính mình.


Sự tu hành này không nằm ở đạo tràng, không phải lúc lễ bái, mà sinh khởi từ những việc nhỏ bé của đời sống mỗi ngày.

Khi có thể nhận ra tâm niệm ấy, các con sẽ hiểu rằng:


Oán trách chỉ khiến tâm thêm nặng nề.


Hiểu và thương sẽ khiến mệt mỏi hóa thành ánh sáng trong tâm.

Khi chăm sóc cha mẹ bằng sự tỉnh giác, kiên nhẫn và lòng từ bi, tâm sẽ dần an trụ trong lặng lẽ, cảm nhận được hơi ấm giữa vô thường, và thấy rõ ý nghĩa sâu xa của kiếp người.

Đời người như dòng nước trôi, cha mẹ già yếu và đau bệnh là một phần tất yếu của cuộc sống – cũng là lời cảnh tỉnh dịu dàng của cuộc đời. Nếu tâm biết khởi lên sự bao dung và lòng từ với cha mẹ trước, thì tương lai của chính mình cũng sẽ được dìu dắt bởi trí tuệ và sự mềm mại.

Khi tâm lắng lại sau mọi oán trách, sự chăm sóc không còn là gánh nặng nữa, mà trở thành con đường tu tập sâu sắc và là sự thực hành của tình thương chân thật. Cuộc đời nhờ đó mà thêm phong phú, tâm hồn nhờ đó mà thêm ánh sáng.

A Di Đà Phật.