Đôi khi ta cô đơn ta cần người để nói chuyện, ta tìm được kẻ đồng hành, ta hàn huyên với cuộc sống với người ấy - cười đùa với người ấy rồi ta nhầm tưởng đó là tình yêu. Có đôi lần trong đời ta bắt gặp một người và cứ điên cuồng chạy theo người ấy giữ người ấy lại bên mình, khóc lóc đau thương vì người ấy, tưởng như là tình yêu duy nhất của đời mình nhưng rồi tình cảm ấy lại phai nhạt theo thời gian, lúc ngoảnh đầu nhìn lại ta nhận ra mình đã nhầm lẫn giữa thói quen và tình yêu. Ta thường mắc phải sai lầm như thế, đặt nhầm tên cho những mối quan hệ chỉ bằng một cảm xúc nhất thời - chúng ta thường tạo cho nhau những thói quen để rồi đôi khi nhầm tưởng đó là hạnh phúc, ta lao đầu theo những yêu thương mỏng manh và cứ ngỡ đó là thứ tình cảm sâu sắc đến tận đáy lòng mình - chúng ta gọi đó là tình yêu. Chúng ta dúc cạn trái tim mình vào đó, nhưng đến một ngày nhận ra nếu không có thứ tình yêu ta tưởng sống chết có nó ấy, ta vẫn vui, vẫn lạc quan, vẫn nhớ thương dành tình cảm cho những người khác, nhiều lúc ta tự làm tổn thương chính mình và người ấy mà thôi.
Đôi khi có một người đến với ta, quan tâm những lúc ta yếu đuối nhất, cần che chở nhất vì ta vừa trải qua một mối tình đầy nước mắt và cảm thấy mất niềm tin vào tình yêu. Người ấy tiếp thêm cho ta hy vọng và nghị lực, người ấy hiểu hết mọi góc khuất trong tâm hồn ta rồi ta bỗng nảy sinh tình cảm với người ấy - đó chẳng phải là tình yêu đâu - đó là niềm thương mến, niềm thương mến đối với người thân thiết, với một người lấp đầy trống rỗng lướt qua niềm sâu thẳm nhất để chữa lành vết thương lòng nên ta vô tình ngộ nhận - đừng đưa những cảm kích và lòng biết ơn để áp đặt vào tình yêu.
Đôi khi ta nhầm tưởng giữa một người bạn thân khi họ luôn bên ta lúc ta mệt nhoài với những bộn bề của cuộc sống là tình yêu. Hãy xem xét lại để đánh đổi một tình bạn lấy một tình yêu thì có thể, nhưng sẽ rất khó để đưa một tình yêu về một tình bạn - liệu đó là tình yêu hay là những xúc cảm khi gắn bó dài lâu. Vậy nhưng đôi khi những tổn thương mà ta gánh chịu khiến ta nghi ngờ vào mọi thứ vì những hụt hẫng và những đổ vỡ đã qua khiến ta mất lòng tin vào tình yêu - ta không còn dám yêu nữa khi những cảm xúc len lói trong ta là thật, khi ta mong nhớ người ấy là thật, ta đau quay quắt khi nhìn người ấy đau, ta vui như đứa trẻ khi thấy người ấy cười, nhưng ta luôn tự lắc đầu nhắc nhở mình rằng đó không phải là tình yêu đâu. Ta sợ những vết thương chảy xước làm ta đau, ta sợ những điều xưa cũ lặp lại - ta từ chối yêu thương đến với mình nhận định rằng đó chỉ là tình cảm thoáng qua.
Nhưng ta ơi phải làm sao khi ta yêu thương một người từ tận đáy lòng mình, quan tâm đến họ từ những điều nhỏ nhặt nhất, ta chỉ mặc định cho những thứ ấy là tình bạn là tình thân - hay ta cứ sống thật lòng mình chứ đừng trốn tránh. Tình yêu nào rồi cũng được nâng niu ~ ta luôn mắc phải những sai lầm như thế ~ đặt tên nhầm cho những mối quan hệ đi qua trong đời. Điều quan trọng là ta phải luôn đặt trái ti mình tỉnh táo và đợi chờ một thời gian vừ đủ để thấy người ấy có ý nghĩa với ta đến thế nào. Đừng lầm tưởng tình bạn tình thân thiết thành tình yêu và ngược lại.