Câu điều kiện loại 2 được sử dụng để diễn tả một điều kiện giả định không có thật ở hiện tại và kết quả cũng không thể xảy ra ở hiện tại. Cấu trúc cơ bản của câu điều kiện loại 2 bao gồm hai vế:

  • Vế điều kiện (If clause): Bắt đầu với từ "if", diễn tả giả thiết trái với thực tế ở hiện tại.
  • Vế chính (Main clause): Diễn tả kết quả không thể xảy ra ở hiện tại.

2. Công thức "vàng" để chinh phục câu điều kiện loại 2:


Vế điều kiện:

  • Động từ: Sử dụng thì quá khứ đơn (Past Simple) cho tất cả các ngôi.
  • Trợ động từ: Không sử dụng trợ động từ.
  • Từ nối: Có thể sử dụng "unless" (trừ phi) hoặc "if only" (giá như) để diễn tả điều kiện trái với mong muốn.

Vế chính:

  • Động từ: Sử dụng would/could/might + động từ chính ở dạng nguyên thể (bare infinitive).
  • Trợ động từ: Có thể sử dụng should/ought to/had to + động từ chính ở dạng nguyên thể (bare infinitive) để diễn tả lời khuyên hoặc bổn phận trong điều kiện giả định.