Mình từng bị nhận xét một câu nghe rất khó chịu: “Câu đúng ngữ pháp nhưng không tự nhiên.” Sau một hồi soi lại, mình thấy thủ phạm thường là tính từ. Mình hay dùng tính từ kiểu dịch thẳng từ tiếng Việt, hoặc chọn tính từ “đúng nghĩa” nhưng sai cảm giác.
Ví dụ “big problem” thì ok, nhưng nhiều lúc cần “serious/major problem”. “Very good” nghe basic, trong khi có thể dùng “effective/beneficial/remarkable” tùy ngữ cảnh. Quan trọng hơn là tính từ đi với danh từ nào (collocation), chứ không phải cứ tra từ điển thấy nghĩa giống là dùng được.

Một cái nữa là -ed và -ing: “interested” vs “interesting”, “bored” vs “boring”. Sai cái này là nghe như “đang chửi bản thân”. Mình từng nói “I’m boring” trong Speaking và nhận ra… mình tự nhận mình chán 😭.
Mình đọc lại kiến thức tính từ theo hệ thống: vị trí tính từ, loại tính từ, so sánh, và những cặp dễ nhầm. Luyện đúng cái này xong, câu viết của mình đỡ “dịch máy” hẳn.

