Em chào các chị,


Em năm nay 27,chồng con thì chưa có, đang làm việc cho tạp chí nghiên cứu, mới đăng kí vào diễn đàn thôi. Nhưng mà đã có kinh nghiệm vào đọc bài của các chị từ mấy năm rồi ý ạ. Hi hi, đến mức là có cái gì mà về phụ nữ như là mua sắm thời trang, em search trên google em đều search thêm cụm từ "webtretho" O:-).


Hiện giờ, em đang có vấn đề nan giải, mà cả tuần nay vật vã lăn lóc suy nghĩ, chả biết tỏ bày cùng ai nên em lên đây, rất rất mong các chị tư vấn cho em với:


- Em đang bắt đầu chuẩn bị hành trình săn học bổng. Và học bổng em nhắm đến là học bổng ADS (em làm viên chức, làm trong lĩnh vực phát triển giáo dục, vị trí biên tập viên - không phải nghiên cứu viên, nhưng nếu xét trên các phương diện cũng như đặc thù của cơ quan em thì là hợp lí). Năm tới là em sẽ trau dồi tiếng Anh để 2015 là lăn vào cuộc chiến ạ, nghe có vẻ xa nhưng mà nhanh lắm ý ạ.


- Nhưng có vấn đề nan giải là với học bổng ADS (và cũng như 1 số học bổng khác), nếu đăng kí thì em sẽ chỉ có thể đăng kí học ở bậc thạc sỹ, không được đăng kí học ở bậc tiến sĩ (vì em không phảin ngạch nghiên cứu viên). Và học bổng ADS cũng yêu cầu rõ là
không được đăng kí bậc học thạc sĩ nếu đã có bằng thạc sĩ trong nước.


Và vấn đề nảy sinh ở đây: Về bằng thạc sĩ trong nước thì em chưa có, nhưng sẽ có. Vì là em chỉ còn 1 cái luận văn thạc sĩ em chưa bảo vệ, mà em cũng chưa làm tý gì cái luận văn này. Mà nếu có bảo vệ xong để có bằng thạc sĩ rồi xin làm tiến sĩ nước ngòai thì rất khó: 1/ vì bằng thạc sĩ của em chưa chắc hoặc nếu có thì chỉ xấp xỉ 7,0 (mà nếu muốn làm tiến sĩ thì bảng điểm phải từ 7,0) - cái này ko phải do em dốt đâu, lớp em toàn tàng tàng thế, chỉ có độc mỗi lớp trưởng điểm cao nhất là 7,5 mà điểm cao như thế chủ yếu vì chăm sóc thầy cô chu đáo ; 2/ như đã trình bày ở trên, có bằng thạc sĩ , nhưng em đâu có thuộc dạng ngạch nghiên cứu viên đâu mà được đăng kí tiến sĩ chứ, híc,, mới lại công việc của em là mang tính chuyên môn nghiệp vụ, hành chính - biên tập văn bản chứ có phải là nghiên cứu đâu.


- Và câu hỏi đặt ra là:
Em sẽ nên làm thế nào bây giờ ạ?
1. Can đảm viết đơn rút hẳn dừng việc học thạc sĩ trong nước, bỏ công sức hơn 2 năm học, và hy vọng của bố mẹ (bố mẹ em mà biết chắc ko đồng ý đâu) để có thể đăng kí học bổng thạc sĩ nước ngoài, chấp nhận rủi ro là có thể mất cả chì lẫn chài, ko đc học bổng du học mà cũng ko có đc cái bằng - sẽ là người duy nhất trong phòng ko có bằng thạc sĩ, sẽ bị thiệt thòi về quyền lợi, bla bla nhiều cái về "bia miệng tiếng đời". 2. Là em viết đơn xin gia hạn bảo vệ thạc sĩ trong nước, hi hi, nếu được học bổng du học thì đi mà không được thì quay lại bảo vệ thạc sĩ trong nước - cái này nghe có vẻ ổn ổn đúng ko ạ, nhưng vấn đề là thời gian gia hạn bảo vệ luận văn của em còn rất ngắn thôi (căng lắm là đến cuối năm sau - năm 2014 thoai), nghĩa là gia hạn thì gia hạn nhưng đến cuối 2014, đầu năm 2015 là em vẫn sẽ phải lựa chọn từ bỏ hay không.


- Em không biết là có chị nào vướng mắc hoặc từng trải qua về cái thạc sĩ như này không, Tư vấn em với ạ.


Note: Một cái thêm nữa là, hồi em vào được biên chế, em an phận lắm và nghĩ cả đời sẽ gắn bó với công việc này, sống yên bình, nói thật, em không ham hố là lên cao trưởng phòng, vì em sợ cái đấu đá giành giật, tranh chức tước (nhưng mà sau em mới biết là dù ở môi trường thế nào đi nữa thì mình vẫn phải cạnh tranh, khẳng định mình - khổ thế chứ). Nhưng sau thấy ai cũng bảo là nếu không học giỏi tiếng Anh, nếu không nắm bắt cơ hội nếu không bằng cấp thì sau này sẽ thua thiệt, thiệt thòi - nghe thế thôi chứ lúc ấy em vẫn nhơn nhơn, bình tĩnh ạ.


Đến khi cuối năm vừa rồi, em mới biết nhiều tin đe dọa rằng có thể cơ quan em có thể bị thu gọn, cắt gọt họăc no more gì gì nữa nhưng mà trước mắt là bị tê liệt, bị lấy đi các dự án, bla bla (nói chung là thâm cung bí sử cơ chế lắm chuyện lắm ạ) rồi mới nghe một bác cùng cơ quan mới kể về những đợt cắt giảm biên chế bla bla nhiều chuyện nữa , em mới thấy rùng mình kinh hãi và sáng mắt ra, hiểu rằng mình ù ì quá cỡ luôn, hiểu rằng mọi thứ là thay đổi liên tục mà mình cứ ì như thế, thì có ngày bị đào thải thôi, trong khi kiến thức của mình trì trệ như thế, mình ko hề có sự chủ động nào cả. Giờ Cơ quan em thì vẫn vận hành bình thường nhưng nguy cơ "sa sút phong độ" đã hiện thực hóa. Em tự thấy cái kĩ năng mềm về giao tiếp thì kém quá, tiếng Anh thì không trau dồi, nên cứ lẹt đẹt, nhưng đầu óc em không kém, khả năng học hỏi hiểu vấn đề (mảng khoa học xã hội nhân văn) cũng ok, đáng lẽ có thể trau dồi phát triển, tự mở cơ hội cho mình cơ mà. Nhưng nếu em chỉ học trong nước thì vẫn thế thôi (vụ thạc sỹ học là em sáng mắt ra rồi, người dốt nhất lại cao nhất lớp, học hai buổi toàn nghe kể chuyện bla bla) nhất là tiếng Anh và tầm mắt của em sẽ hạn chế. Nên em quyết tâm nắm quyền chủ động cuộc sống,