Bữa rồi mà giờ này e mới có thời gian viết lại ạ. ( em ko phải dân viết văn, câu từ lộn xộn các mẹ thông cảm ạ)
Chúng em cưới dc 3 tuần thì thử được 2 vạch ( mắn thế chứ lị). Nói chung trong thời gian thai kì em cực sướng ạ. không ói, ko thèm gì, ko nghén, ko rạn da, chỉ bị chuột rút tí bán đêm thôi ạ (con thương mẹ thế chứ). Tổng thể em lên chỉ có 7kg. đi khám toàn bị bs gọi là " ba bầu nhon".
cứ sáng phóng xe máy đi làm ầm ầm, chiều phi thẳng vào nhà mà chả cần ai dắt xe hộ. bố chồng em đi đường gặp tối về còn bảo:" con ơi, con có bầu mà tao thấy mày còn phóng xe nhanh hơn cả bố". sượng.....
còn 1 tháng nữa sinh thì em thấy bắt đầu nặng nề khó thở. mới làm đơn xin cty cho nghỉ thai kì. nhưng vẫn cố bảo là ngày nào em ko mệt thì e lên làm để còn training thêm cho bạn mới phụ trách.
tối đấy về lại thấy đau lưng kinh khủng.
em nhắn tin cho bà chị: "chả lẽ đẻ hử".
bà í bảo có khi thật đấy,lúc trước bà í đẻ 2 đứa cũng đau lưng thôi.
em lại cười xòa: “đẻ gì mà đẻ, có đau bụng đâu với lại có hơn 8 tháng mà đẻ gì”.
Đùa thế thôi chứ trong lòng vẫn thấy lo lo. Lôi bài báo trên mạng của cái anh gì đưa vợ đi đẻ ra bắt chồng đọc. dặn là em mà đẻ là phải làm thế này thế này... bla bla. Xong 2 đứa cười trừ, cứ như đùa. xem phim rồi lăn ra ngủ.
Nửa đêm em đau lưng ko ngủ dc. bật dậy ngồi lù lù 1 đống giữa giường. chồng thấy thế cũng bật dậy. xoa lưng cho dịu dịu tí e lại ngủ dc.
7h sáng dậy. mẹ chồng gọi điện bảo “chúng mày có về mà đi đăng kí kết hôn ko hả. đẻ đến nơi rồi mà ko lo. sao mà làm giấy khai sinh dc”. ( bọn em cưới xong lười đi đăng kí. cứ hẹn lần hẹn lượt bảo chờ khi nào e nghỉ sinh đi luôn).
chồng bảo với mẹ : vợ con từ đêm tới giờ cứ bảo đau lưng
- thế có đau bụng ko, có dấu hiệu sinh ko?
- ko mẹ, chỉ đau lưng thôi
- chở nó đi khám đi. xem thế nào cho yên tâm.
nhưng chồng vẫn cố vào bếp nấu 2 tô bánh canh cá lóc to vật vã. ăn xong mới quần áo xúng ,vẫn kịp diện bộ váy bầu chấm bi yêu thích nhất. chồng vẫn giầy tất gọn gàng. phóng con xe dự định lên Mekong khám thử.
khoảng hơn 8h sáng xuất bến.
Đi khoảng dc 2km. em thấy đau bụng hơn. bảo chồng:” a quay về lấy hồ sơ đi. chắc e đẻ đấy”
chồng vòng xe về để e đứng chờ trên đường vì sợ chở e vòng lại nữa thì lâu quá mà đang kẹt xe nữa..dặn nếu đau quá thì bắt taxi đi lên bv trước a lên sau.
em thì cũng hơi đau tí thôi. lâu lâu có 1 cơn. nhưng vẫn ra dáng vẻ nhẹ nhàng đứng chờ đến lúc chồng lên.
chồng quay lại hỏi:” giờ đi đâu”.
- lên thẳng từ dũ đi.
Thế là 2 vc tèng teng đưa nhau đi. đi dọc đường e cũng thấy đau đau hơn 1 chút. thỉnh thoảng quoặn lên thì lại bóp chặt bụng chồng phát....
Lên tới từ dũ. chồng đi gửi xe. e phi thẳng vào phòng tiếp tân. đăng kí tên tuổi này nọ. em bảo e đang đau bụng. chị y tá hỏi lâu chưa. e nói đau lưng từ tối qua. bụng thì mới đau nãy.
chị í mắng sao lì thế. đau tối qua rồi mà h mới lên.
xong chị y tá cho e qua lượt vào khám trước.( ở từ dũ mẹ nào đau bụng rồi thì ko phải chờ số ạ.)
E vào leo lên bàn. Bs khám xong phán “ làm giấy nhập viện”.
E ngơ ngác:” em nhập viện ạ? e đẻ ạ?” mặt cực kì hoang mang. Vì dù bảo đi đẻ nhưng e vẫn chưa tin là mình đẻ thật.
bs bảo: “ đẻ chứ gì nữa..mở 4 phân rồi. đi được nửa đường rồi.”
Lúc đó e mới bắt đầu ra dịch hồng. bắt đầu thấy đau hơn. chạy ra bảo chồng. gọi về cho mẹ” mở 4 phân rồi. sắp đẻ rồi.”
Tâm trạng lúc đó vừa mừng vừa sợ.
y tá bảo e ngồi chờ ở ghế. gọi chồng vào làm giấy nhập viện. hỏi em sinh thường hay dịch vụ. em có tìm hiểu qua rồi nên bảo dịch vụ. chọn bs trực
cô hộ lý mang xuống cho e 1 cái xe đẩy bảo ngồi lên đó chờ.
Xong giấy tờ thủ tục, cô hộ lý với chồng đẩy e lên lầu 1 hay 2 gì đó. (lúc đó đau từng cơn rồi cungz ko nhớ lắm nữa.) Phát cho e 1 cái túi. có mấy cái quần bằng giấy cho mẹ rồi tã bỉm cho bé. và 1 bộ quần áo màu xanh bảo e thay quần áo giày dép, dt ra đưa chồng mang xuống. Vậy là vợ chồng chia tay từ đây. sống chết tự biết lo rồi…..
Cô hộ lý đặt e nằm ngoài hành lanh.
Lúc này mới là lúc cân não nhất... e nằm ngoài nghe các mẹ nằm trong la hét. đập giường đập chiếu. khóc lóc ỉ ôi làm tâm trạng cực hoang mang ạ.
e cứ nghĩ :” chết rồi. tí nữa mà đau như thế thì chết”. xong lại tự an ủi..chắc mình dễ đẻ thôi. vì mình đau lưng mà, vì chị mình cũng dễ sinh mà”... bla bla nói chung là tự thôi miên.
Em lại được bảo leo xuống xe đẩy ngồi . cô hộ lý đẩy đi khám với lấy máu xét nghiệm.
Sang phòng bên này thì toàn mấy mẹ có vẻ vẫn còn tỉnh táo. mà hình như là e đau nhất ở đấy thì phải thấy mấy mẹ vẫn hỏi han lẫn nhau. E ngồi trên ghế mà dịch ra ướt hết ghế. đau quoặn thỉnh thoàng lại bám vào chị bên cạnh. chị ấy xoa lưng cho em. rồi an ủi em.
lúc ấy e đau quá rồi. bám tùm lum người hết. bấu víu cả bs ghi tờ khai hộ.
Em ngồi chờ 1 tí thì dc leo lên khám. 2 em trai thực tập khám cho. mà lúc đầu chỉ hơi xấu hổ che che chắn chăn tí chứ lúc sau thì mặc kệ đời. có bao nhiêu phơi ra bấy nhiêu. đau quá rồi mà.
Em trai xinh đẹp lại còn cứ hỏi em tên gì làm ở đâu này nọ cốt cho e quên đau. nhưng mà thật tình lúc ấy chỉ muốn bảo e ấy là để yên cho chị mày nằm. chứ chả muốn mở miệng nói chuyện nữa.
Khám, lấy máu xong em được đưa vào phòng sinh,( có giường đàng hoàng chứ ko phải nằm hành lanh như lúc đầu) trèo lên giường nằm, đeo cái máy đo nhịp tim thai. Thật lòng mà nói khi đó cái áo vắt lên cũng thấy tức bụng chứ đừng nói gì đến cái cục sắt ấy. e chỉ muốn tháo tung nó mà quăng đi thôi
tới đây là trong tâm em lo lắng cực độ rồi:” lần này đẻ thật rồi, người ta nói ko đau gì bằng đau đẻ mà, mình có chịu nổi ko nhỉ. mình có chết khi sinh ko nhỉ, con mình có ngoan ngoãn chui ra ko nhỉ”.... đủ thứ suy nghĩ. rồi lại tự trấn an: “ người ta đẻ đầy kia kìa có sao đâu mà. chắc mình ko đau nhiều đâu, cũng có người đau lắm, nhưng chắc mình ko có trong số đó đâu vì mình có ố may mắn mà….”
lúc này e mới mạnh dạn qua sát khắp phòng. chỗ e nằm có 1 chị nữa. dáng người chắc cũng nhỏ như em. đang bặm môi tím tái hết vào. nhưng chỉ rên khe khẽ.
“À. mình sẽ như chị ấy. mình sẽ ko la hét. mình sẽ rên khẽ khẽ thôi. hét lên bs sẽ chửi mất mà lại ko có sức đẻ lại bắt mình mổ mất. mình sẽ gọi tên ai nhỉ? mẹ mình hay chồng nhỉ. con mình sẽ thế nào nhỉ. mà sao mình chưa đau kiểu gào thét nhỉ. rõ ràng mình đọc trên mạng bảo là đau lắm mà. đau như chết mà. hay bs nhầm. hay mình còn phải nằm thêm mấy ngày nữa. nhưng mấy ngày mà cứ đau âm ỉ thế này cũng chết”. ĐẤY, đầu có em vẫn còn hoạt động liên hồi thế đấy. em biết mình vẫn còn tỉnh táo chưa đau đến mức đầu óc mụ mị....
Cứ nằm tự hù dọa mình rồi lại tự trấn an mình khoảng gần nửa tiếng thì em bắt đầu đau liên tục hơn. lúc này thì hơi quýnh lên rồi, đau từng cơn khoảng 3_5p 1 lần. đau dồn xuống dưới ấy. em bắt đầu rên khẽ khẽ nhưng chả giám la hét to sợ bị bs mắng. cái thanh sắt thần thánh ở đầu giường trở thành trợ thủ đắc lực. 2 tay cứ vịn vào đấy mà vặn vẹo thôi. chả biết có đỡ hơn ko nhưng mà ít ra cũng có thứ mà cầm mà bóp. y tá dặn em ko dc rặn, ko la hét mất sức không còn sức mà chút rặn là mổ. em sợ phải mổ lắm. nên e cứ cố cắn môi chịu đưng, dc khoảng 15p thì em bắt đầu muốn rặn lắm rồi em bảo chị y tá gọi bs vào chứ ko là e cứ rặn đấy. bs vào khám cho em và bảo đẻ được rồi. bắt đầu nhé.
Lúc này đau lắm rồi nhưng mà nghe bảo được rồi thì e phấn chấn hẳn lên.
Bao nhiêu tài liệu sách vở nào là cách rặn, nào là phải thở thế nào, chân tay thế nào... bay sạch đâu hết. e chỉ còn nghe tiếng "rặn" là e lấy hơi rặn thôi. em nghe tiếng bấm dao kéo ở dưới. rồi tiếng rách toẹc của da thịt nhưng ko cảm thấy đau. vì cơn đau bụng lấn át hết cả. cảm giác giống như mọi sự sống mọi đau đớn mọi giác quan nằm ở bụng. còn những chỗ khác bị tê liệt cả. Bs lại bảo
- đúng rồi, giỏi lắm. lấy hơi rặn lần nữa nào. 1,2,3 rồi rồi. giỏi lắm. ra rồi.
Nó thật, những lúc như thế này thì lời động viên nó có sức mạnh ghê gớm lắm, như tiếp thêm một nguồn lực to lớn, như bảo mình là gần về dích rồi, cố lên tí nữa thôi.
Em láy hơi và rặn 1 lần nữa, tự nhiên e thấy bụng mình nhẹ bẫng đi. cái bụng xẹp xuống bác sĩ lôi từ dưới lên một hình hài nhỏ bé vẫn còn nguyên cuống rồi bánh nhau, da hơi nhợt . Cái bàn tay nhỏ bé huơ huơ rồi bật tiếng khóc rồi nhắm mắt ngủ lại.... em như muốn bật khóc ấy. chỉ kịp cám ơn chị ( là chị bs với hộ sinh ấy)
ôi. con trai của mẹ, bao ngày chờ đợi, nay mẹ đã nhìn thấy con, đáng yêu hơn những gì mẹ mong đợi. mẹ ko tin nổi là mẹ có thể đưa con chào đời 1 cách trọn vẹn và hoàn hảo đến vậy.
Đỡ xong bs đưa bé cho cô hộ sinh. cô ấy giơ lên cho em xem. hỏi trai hay gái.” trai ạ”. xong mới cắt dây rốn. đặt lên câN hỏi em mấy kg. “3kg1 ạ”. chỉ đồng hồ hỏi e mấy giờ “10h20”.
Ko ngờ lại nhanh đến thế. tổng thể thời gian từ lúc bắt đầu ở nhà đi chỉ mới có 2 tiếng đồng hồ mà mẹ đã mang con đến thế giới xinh đẹp này.
cô hộ sinh đặt con lên bụng em cho tiếp da với mẹ. rồi vừa vệ sinh cho con. làm rốn. lau dịch. mặc áo. quấn khăn.
Thật tình lúc đầu e ko giám lấy tay ôm con. thấy con nhỏ bé và mong manh. cảm giác sợ ôm vào con sẽ vỡ ra vậy, tí quen rồi mới giám thò tay ôm con.
lần đầu tiên chạm vào con. cái cảm giác ko thể tả được. vừa quen vừa lạ. vừa hp vừa bất ngờ. cái cảm giác như tự nhiên mình trở nên to lớn để che chở cho con.
Nhìn con ngủ say sưa trên người mẹ. quấn trong cái khăn xanh của bệnh viện. áo trắng viền xanh. mũ xanh. bao tay xanh đúng chất con trai nhé, mẹ mới ngắm lại con trai mẹ: mắt nhắm ti hí này, môi cớn này, mũi tẹt này, ngón tay dài ngoằng hơi múp,cái đầu tròn xoe vì ko rặn lâu mà.... sao chả giống mẹ gì cả... nhưng con vẫn xinh yêu quá.
trong lúc mẹ đang ngất ngây hp thì cô hộ sinh (hay bs gì ấy) khâu lại vết rạch cho mẹ. mẹ cảm nhận rõ từng mũi kim đi nhưng ko thấy đau vì đang bận ngắm con mẹ mà. ôm con vào lòng chả thấy đau gì nữa. khâu khoảng nửa tiếng vì cô ý bảo vết rạch của e bị mỡ gì gì ấy nên khâu hơi lâu. Cũng mặc kệ luôn, con mạnh khỏe chào đời là được rồi.
Tiện thể lúc nằm hồi sức chờ khâu, e quan sát chị giường bên, chị ấy ko biết vào từ bao giờ, nhưng giờ mới bắt đầu đẻ, bs đang hướng dẫn chị ấy rặn, sau một lúc vật lộn kêu mẹ, kêu cha mặt cắt ko còn giọt máu thì 1 bé gái chào đời.
Sau đó e được đỡ xuống giường đẩy nhỏ hơn và được cô hộ lý đẩy qua phòng hậu sinh chờ người nhà và ko quên xách theo cái bịch quần giấy tã bỉm dc phát ban đầu. con thì vẫn nằm ngủ thit thít trên bụng mẹ.
qua phòng hậu sinh số 2. nằm một lúc thì dc chị y tá thăm bệnh cho lần nữa xem có vấn dề gì không thì mới cho chuyển lên phòng nghỉ.
E cũng đọc nhiều bài trên mạng bảo thăm bệnh bằng tay nó khủng khiếp thế nào... cũng thấy run tí. hỏi chị ở giường trên đau ko. chị ấy nói hơi đau. e lại tự thôi miên mình, chắc ko đau lắm đâu. tới lượt em. cô y tá bảo thư giãn nào. đừng căng cứng người lên thì ko đau. e hít thở sâu vào và làm theo. thì thấy cũng hơi đau thôi ạ. ko đến mức như lột tả trên báo... haixzzzz ko biết là do tính e nó lạc quan nên nghĩ vậy hay do e may mắn có cơ địa tốt nên nó thế.
Nói chung là vượt cạn hoàn hảo đến khó tin. vì ai cũng bảo bé tẹo như em( cả bầu có 45 cân) chắc là phải mổ.
1 vài mẹ đã lấy lại sức thì nhìn nhua cười, hỏi han nhau khẽ khẽ, tinh thần chung lúc đấy là Hạnh Phúc ạ.
bây h tới giai đoạn nằm nghỉ một chút chờ người nhà đến rồi lên phòng thôi.lần lượt các mẹ có chồng hay mẹ vào thăm, rồi làm hồ sơ, rồi đẩy đi lên phòng nghỉ, còn e chờ mãi chả thấy ai vào, chờ cả hơn 1 tiếng ấy chứ, Lúc đấy cũng chả nghĩ ra nhờ người nhà các mẹ bên cạnh gọi điện cho chồng. chỉ biết nằm ôm con ngó ra cửa chờ “bóng dáng thân quen”. Con thì đói, khát sữa, mà e thì sữa chưa về, con ngóc cả đầu dậy tìm ti mẹ, e một phần lóng ngóng, một phần vết thương bắt đầu đau chả đỡ được con ngậm vào ti nữa.
con đói, mẹ mệt, tự nhiên thấy tủi tủi.
Về phần chồng em ở ngoài. dc tường thuật lại thế này.