E sinh con đã được 4 tháng rồi nhưng chưa bao h nguôi nỗi đau. E sinh ra lớn lên rồi lấy chồng đều suôn sẻ. E và chồng e đều khỏe mạnh có cv ổn định. Cuộc sống của e có thể xem là mơ ước của nhìu người. Cưới về e có thai ngay và suốt thai kỳ e đi thăm khám nhiều lần bao giờ cũng tốt cả. Thế nhưng con e sinh ra lại không có hậu môn. Bé phải chuyển viện mổ tạo hình hậu môn còn e nằm lại viện 1 mình. 2 tuần sau đó là quãng thời gian khó khăn. Vừa ở bv chăm con sau mổ vừa áp lực tâm lý về căn bệnh dị tật của con mình. E k ngờ đời e lại lâm vào hoàn cảnh kinh khủng này. E cứ cảm thấy mình đang phải trả nợ thế gian. Bao đêm e k ngủ đc cứ nghĩ đến mà đau đầu. Bạn bè e cũng giấu biệt, ai hỏi tới bé bị j e đều bịa lý do này nọ. Mỗi ngày trôi qua tâm trạng đều nặng nề. Vợ chồng trẻ mới cưới, có con đầu lòng mà k cười nói nổi. E sút 15ký sau sinh còn chồng e sút 7ký. Nỗi buồn con ốm, trông con khỏe mạnh đã mệt mỏi lại thêm cái đau khổ tâm lý về bệnh của con. Nay bé 4 tháng, vết mổ hậu môn nhìn bên ngoài bthường nên e cũng nguôi ngoai phần nào. Nhìn con đáng yêu, ngây ngô mamà e càng buồn, càng sầu, càng dằn vặt k biết mình đã làm j để phải nhận quả báo thế này. E sắp đi làm lại phải vực dậy tinh thần thôi nhưng e cứ mãi áam ảnh 2 chữ dị tật lại là k có hậu môn nữa. Cm ơi, khổ tâm lắm.