[Chia sẻ] Armenia, nơi của những câu chuyện huyền bí!
Mình rất thích du lịch ngoài nước nhưng tính chất công việc không cho phép nên chỉ biết du lịch bằng hình ảnh và những câu chuyện bạn bè chia sẻ, sáng nay lang thang trên phuot.vn thì thấy có topic này rất thú vị nên chia sẻ cho các bạn. Lưu ý đây là bài viết SƯU TẦM, mình không phải TÁC GIẢ nhé :D
1. Thông tin cơ bản:
Đầu tiên, mình xin nói về chuyện làm thủ tục để sang Armenia. Đoàn mình đi có 12 người, trong đó 3 bác đã có Hộ chiếu Ngoại giao (Diplomatic) và có 8 bác mang Hộ chiếu Công vụ (Official), chỉ có mình là Hộ chiếu phổ thông. Vừa qua thì Hiệp định giữa Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Chính phủ Armenia về miễn thị thực cho người mang hộ chiếu ngoại giao, công vụ đã chính thức có hiệu lực từ ngày 09/04/2013. Vì vậy bác nào mà có Hộ chiếu ngoại giao, công vụ coi như là ổn nhé. Đối với các bạn mang hộ chiếu phổ thông như mình thì hơi phức tạp chút. Armenia không có cơ quan ngoại giao nào đặt tại Việt Nam. Hai nước đang dự kiến đặt Đại sứ vào cuối năm nay hoặc đầu năm sau (theo tin đồn ). Do đó, bác nào muốn vào Armenia phải xin Visa ở Đại sứ Armenia ở Bắc Kinh (Trung Quốc), phí làm visa là 7USD nhưng vé máy bay sang Bắc Kinh hơi cực hihi.
Sau khi lo đầy đủ mọi thủ tục, giờ đến việc di chuyển đến Armenia bằng con đường nào. Aremina hiện nay đang tiếp giáp với 4 quốc gia khác bao gồm: Georgia (Gruzia), Turkey (Thổ Nhĩ Kỳ), Azerbaijan và Iran. Tuy nhiên cả Azerbaijan và Iran đều không được Armenia đặt quan hệ ngoại giao vì tranh chấp lãnh thổ (mình sẽ nói ở phần sau). Do đó, nếu bác nào tính đường bộ, thì có thể vận chuyển từ Georgia hoặc Iran (bạn rất thân của Armenia). Mình thì di chuyển bằng máy bay. Để bay đến đây, mình đã di chuyển theo chuyến Hồ Chí Minh - Moscow - Yerevan. Ngoài ra, các bác có thể bay từ Ukraine, Đức,...để đến Armenia.
2. Bắt đầu khám phá:
Trước khi đi, mình đã tìm hiểu khá nhiều về thông tin ở Armenia, đặc biệt là lịch sử của đất nước này. Armenia là một đất nước còn khá mới mẻ với nhiều người, và đây là một trong số ít quốc gia không có China town và có cả chính sách hạn chế người Trung Quốc nhập cảnh để tránh tình trạng “đô hộ kiểu mới” của TQ.
Đến sân bay của thủ đô Yerevan vào lúc 23h, cả đoàn đã khá mệt mỏi do phải di chuyển khá dài từ Việt Nam. Ấy thế mà phần nhập cảnh khá nhọc nhằn với đoàn vì 1 lý do hết sức đơn giản là “lần đầu tiên có đoàn Việt Nam đông sang Armenia”. Do vậy, an ninh sân bay bối rối trong việc làm thủ tục, ngay cả hộ chiếu ngoại giao cũng không có quyền ưu tiên gì. Nói chung mọi thứ cũng ổn, ra ngoài sân bay, mình lên chuyến xe chở cả đoàn về khách sạn tại quảng trường trung tâm thủ đô.
Điều đầu tiên mà mình cảm nhận về đất nước này đó là nó hiện đại hơn mức mình nghĩ rất nhiều lần. Đường sá, nhà ở, các công trình được quy hoạch một cách thông minh và rất gọn gàng. Có lẽ, đất nước này đã bắt đầu tạo thêm cho mình nhiều động lực để tìm hiểu rồi
Ngày đầu tiên:Hồ Sevan và vùng cao nguyên tuyệt đẹp
Cả đoàn sau khi ăn sáng tại khách sạn, đã lên đường đi đến một khu khai thác mỏ kim loại ở gần biên giới Iran. Trên đường đi, cả đoàn đã đi ngang qua hồ Sevan. Đầy là hồ lớn nhất ở Armenia và vùng Caucasus. Nó là một trong những hồ nước ngọt lớn nhất ở trên thế giới nằm ở độ cao lớn (theo Wikipedia).
Đây là 1 số hình ảnh quanh khu vực hồ Sevan:
Thời kỳ Armenia thuộc Liên Xô, Stalin đã ra lệnh rút nước hồ Sevan xuống để tăng diện tích đất lên, nhằm phục vụ cho mục đích nông lâm nghiệp. Tuy nhiên, nước rút xuống đã gây ra sự thay đổi sinh học ở khu vực này một cách nhanh chóng. Nhiều loài trong hồ đã mất đi, cây cối được trồng xung quanh khu vực mới rút nước cũng không sống được do đất là lớp đá vôi. Ngày ấy, trong hồ Sevan này có 4 loài thuộc họ cá chép. Stalin đã mang thêm 1 số loại cá ở Nga đem về đây nhân giống thử. Điều đó tưởng chừng rất tốt, ai dè những loài cá mới đã ăn thịt hết những loài cá bản địa trong hồ. Ngày nay, chỉ còn 2 loài cá bản địa còn sinh sôi đẻ nở thôi.
Phải mất gần 1 tiếng đi xe, chúng tôi mới đi qua hết 68km chiều dài của hồ Sevan. Trên đường đi, tôi tiện tay chụp vài tấm hình ở khu vực ngoại ô. Hình như Armenia dồn sức dồn của để xây dựng thủ đô Yerevan, khu vực nông thôn rất thiếu thốn, nhà cửa không được khang trang. Các công trình kiến trúc được xây dựng từ thời Xô Viểt được giữ lại cho đến giờ, được xem là vết tích của một thời đáng nhớ của người dân nơi đây.
Người dân ở đây hiền hậu, rất hiếu khách. Món ăn ở đây với mình khá dễ chịu. Thành phần chính của bữa ăn ở đây gồm bánh mỳ, các loại trái cây muối mặn, ăn với thịt cừu nướng, cá nướng và khoai tây. Thường trong một bữa ăn, người ta thường uống với rượu vodka Ararat để giữ ấm cho cơ thể.