Hic, những chuyện này có thật không? Sao phụ nữ lại chịu đựng nhiều thế :Sad:?


Những câu chuyện thật đến khó tin


Bạn có thể thấy khó tin sau những câu chuyện đôi khi vẫn gặp trong cuộc sống. Thế nhưng, nó vẫn hiện hữu, và người ta giải thích đó là duyên nợ.


Nhịn ăn để... chung thủy với chồng


Ngày chị Nguyễn Hoàng Thanh (quận 5, TP.HCM) tròn ba mươi, cũng là ngày chồng chị, một giám đốc dự án cầu đường bị tai nạn trên đường đi công tác, tại Đèo Cả - Phú Yên. Chị đã có cảm giác sụp đổ, đau đớn khi nghe tin tai nạn. Xen trong sự âu lo, đau lòng vì chồng gặp nạn là sự linh cảm mong manh, chị sẽ bước sang một cuộc đời khác.


Những ngày chăm sóc anh ở bệnh viện là những ngày u ám nhất trong cuộc đời chị. Bác sĩ chỉ có thể nói "chờ thời gian". Anh từ ranh giới giữa sự sống và cái chết trở về, như cái xác không hồn khi biết đôi chân của mình đã hoàn toàn tê liệt. Một phần thân thể - từ ngực xuống bụng cũng nặng nề, khó cử động.


Hai năm sau ngày chồng gặp nạn, chị thấy mình già như vừa trải qua hai mươi năm


Trước đây, công việc chính của chị là làm kế toán cho một công ty nhỏ, việc chăm sóc chồng con đã "khoán" một phần lớn cho osin. Nhưng sau khi chồng từ bệnh viện trở về nhà, công việc của chị phải đảo lộn. Thậm chí, sau khi anh lén tìm cách tự tử để giải thoát gánh nặng cho vợ con thì chị phải xin nghỉ không lương để toàn tâm toàn ý với gia đình.


"Qua thời gian chăm nom con trẻ chưa lâu thì đã phải chăm nom chồng" - chị Thanh chua chát với suy nghĩ ấy. Hai năm sau ngày chồng gặp nạn, chị thấy mình già như vừa trải qua hai mươi năm. Ngoài ba mươi, chị đã không còn nhan sắc mà trước đây nhiều bè bạn mong muốn, tệ hơn, tóc chị đã điểm bạc. Nhưng thời gian lo toan cho chồng hết bệnh viện này tới bác sĩ nọ chưa đáng sợ với chị bằng thời gian cả gia đình đã chấp nhận bệnh tật của anh. Lúc này chị mới đối diện với nỗi cô đơn khủng khiếp.


"Nhiều đêm nằm bên chồng, anh cứ thủ thỉ khuyên tôi đi bước nữa. Anh không oán trách gì vì duyên phận chỉ đến đó thì nên giải thoát cho nhau. Tôi chỉ biết khóc thầm. Nước mắt dàn dụa chảy mà không dám bật thành tiếng để chồng biết. Lúc đấy, chỉ biết trách ông trời." - Hoàng Thanh chia sẻ.


"Có ai như tôi không, cả chồng, cả mẹ chồng, anh chị em chồng đều khuyên tôi đi bước nữa" - chị nói. Sau 5 năm, chồng chị không còn khả năng hồi phục, hàng tháng chị lên chùa. Một phật tử có hoàn cảnh gần giống chị, bày cho chị một bài thuốc thảo dược và chế độ ăn kiêng để "triệt dục", để không còn cảm giác khát thèm dày vò khi không được gần gũi chồng.


Sau gần một năm ăn kiêng và tuân theo bài thuốc, chị Thanh sụt gần 7 kg. Chị dần quen cảm giác sống bình an khi không có những đêm ân ái với chồng, dù vẫn nằm bên chồng hàng đêm. Đôi khi thoáng nghĩ đến, chị lại chậc lưỡi: "Còn có những người bất hạnh khi không chồng, không con. Dù sao mình có hai con đang hàng ngày khôn lớn, có một người chồng biết sẻ chia, thương yêu vợ bên cạnh". Điều kì diệu là, khi đã bằng lòng với cuộc sống, chị lại trẻ trung hơn.


Hai mươi năm tìm người bên cạnh


Khó tin không kém câu chuyện người bàn bà nhịn ăn để giữ trọn đạo với chồng là chuyện chị Phạm Thường Đan (quận 10, TP.HCM), một người phụ nữ được đánh giá là "sắc sảo, thông minh" và người chồng hơn hai mươi năm đi tìm đứa con... ngay trong nhà mình.


Anh làm nghề lái xe Bắc - Nam, chị làm giáo viên một trường cấp ba. Mỗi khi ai đó nói đùa "cánh lái xe con rơi con vãi nhiều lắm", chị lại cười, tin rằng sự nhạy bén của mình dư sức ngăn ngừa những "tai nạn" ấy của chồng.


Một ngày, sau chuyến ra Bắc thăm người bà con, chị bế về đứa bé chừng năm, sáu tháng tuổi. Đứa bé gái lớn lên, được hai con trai của chị và chị cưng chiều hết sức. Khi chồng thắc mắc, chị chỉ vắn tắt: "Em thèm có con gái mà nhà toàn con trai. Vào trại trẻ mồ côi thấy đứa bé dễ thương, hoàn cảnh tội nghiệp, nên em nhận về nuôi để phúc cho con. Nghe đâu ba đứa nhỏ không nhìn nhận nó, nên mẹ nó phải đưa đi cho".


Chồng chị chột dạ, không hỏi gì thêm. Nhưng lâu ngày không thấy vợ đả động gì, anh nghĩ rằng có thể là trùng lặp. Con gái riêng anh, cũng bằng tuổi cô bé ấy. Thi thoảng, anh lén vợ đi dò la đứa con nhưng kết quả không thành.


Cho tới ngày con gái tốt nghiệp đại học, chị mới họp gia đình, kể lại cho chồng và - con nghe... hành trình đi tìm đứa con rơi của gia đình của mình. Dù hết sức đề phòng với một cô công nhân may mặc nhanh đến mức chị không kịp xoay sở. Chỉ đến khi cô bạn thân bảo, thấy ông Hoàng (chồng chị) đi với cô gái đã lùm lùm bụng thì mọi sự đã quá muộn. Chị chỉ xót xa ngẫm lại câu "người tính không bằng trời tính".


Chị đã nhờ người bạn làm quen, chăm nom, hỏi han cô gái và biết cặn kẽ mọi việc. Chị cũng không thể trách gì cô gái vì "em dại quá, cứ tin rằng anh ấy chưa có vợ. Đến khi bụng lùm lùm rồi anh mới nói anh có hai con rồi thì mình gánh họa thôi chứ biết làm gì được?".


Và cô gái ấy, khi đã hết lòng tin cậy người bạn "quá lứa lỡ thì" mà chị bạn thân đóng vai, đã trao cho cô bạn quá lứa nuôi để đi làm lại cuộc đời. Đứa con gái chồng được bạn thân của chị trao lại cho chị. Và chị đã nuôi nó lớn lên, hạnh phúc bên cạnh bố mình, các anh trai mình, các anh trai mình mà không ai ngờ tới, ngoài chị.


"Tôi từng khuyên mẹ bỏ ba"


Mẹ chị chỉ nhẫn nhịn, nuôi con của tình địch, của chồng mà không một lời trách móc


Khi kể về câu chuyện khó tin mà nhân vật chính là mẹ mình, chị Nguyễn Thanh Hoài, giáo viên ở quận Gò Vấp, TP.HCM chỉ biết thương mẹ, thở dài.


Mẹ chị sinh ba con gái. Trong khi đó, ba chị và bên nội lại khát thèm con trai nối dõi. Ba chị lại là giám đốc, không thiếu gì cô gái trẻ, đẹp xin theo. Trong đó, có N., tuổi chỉ nhỉnh hơn tuổi con gái ông, là sinh viên một trường Đại học. Khi N. sinh con trai cho ông, ông đã mua một căn nhà ở quận 3 cho cô gái ấy - chị Hoài kể.


Mẹ chị mỗi lần khuyên răn là một lần bị đánh đập thâm tím mặt mày. Chị em chị tìm cách giải quyết không dược, chỉ biết khuyên mẹ... bỏ ba. Tuy nhiên, mẹ chỉ lắc đầu, bảo bố không phải là người tệ bạc như các con nghĩ và dù thế nào, ba vẫn là người sinh thành các con.


Khi ba của Hoài dính vào vòng lao lí, cơ quan phải giải thể thì cô bồ của ông đưa con đến... trả cho gia đình và tuyên bố không liên quan gì đến nhau. Mẹ chị chỉ nhẫn nhịn, nuôi con của tình địch, của chồng mà không một lời trách móc. Mẹ còn dạy chị em Hoài phải yêu thương thằng bé, bởi nó thiệt thòi hơn các chị, không có hơi ấm của mẹ đẻ.


Những câu chuyện khó tin có thật này theo lí giải của GS.TS tâm lý Vũ Gia Hiền là: "Chỉ có thể lí giải rằng, có những câu chuyện ấy trong cuộc đời vì người phụ nữ VN vốn có những đức tính đẹp như thủy chung, cao thượng, giàu tình nghĩa. Trong cuộc sống hiện còn quá nhiều bề nổi thì những câu chuyện về lòng vị tha, cao thượng, về sự thủy chung ấy là "phần chìm" của tảng băng, làm cuộc sống ý nghĩa hơn".


Theo TS. Hiền, đúng là cuộc sống có duyên, có số, có phận, có những quy luật mà khoa học không lí giải được. Nhưng như Nguyễn Du nói, "Xưa nay nhận định thắng thiên cũng nhiều", điều này đúng trong nhiều hoàn cảnh, như những hoàn cảnh kể trên. Có rất nhiều cuộc đời mà số phận sướng khổ hay không lại nằm trong chính cách hành xử, văn hóa của con người chứ không vì yếu tố siêu nhiên nào khác.


Theo Vinh Giang


Mỹ Thuật


http://tintuconline.vietnamnet.vn/vn/yeuvasong/451323/index.html