Kinh khủng quá!! Tân Bình, TPHCM: Bốn em bé làm thuê bị hành hạ dã man
- Làm công trên dưới một năm, không được trả tiền lại bị chủ nhốt, đánh đập, dội nước sôi, xát muối vào người..., trên người mỗi em chằng chịt vết sẹo đòn roi.
- Ngày Tết chỉ được ăn đồ thiu, không được ra khỏi nhà, bị chủ bấm kìm vào môi, lấy tuốc-nơ-vít chọc vào hậu môn...
- Uỷ ban Dân số-Gia đình và Trẻ em quận Tân Bình: Phải xử lý nghiêm kẻ hành hạ, ngược đãi trẻ em.
Khoảng 7 giờ tối 15/2 (mùng 7 Tết), cảnh sát 113 CA TPHCM đã nhận được điện thoại cầu cứu của một em bé từ một số điện thoại công cộng gần UBND phường 14, Tân Bình. Khi đến nơi, các chiến sĩ 113 đã gặp hai em Lê Đăng Phúc, Trung Văn Đông (đều dưới 16 tuổi). Trên thân thể các em đầy những vết thương, có vết vừa mới bị đánh, có vết đã thành sẹo dài đến ba đốt ngón tay. Chỉ một đoạn ngắn trên mảng lương và mông em Phúc đã in dấu tích 20 vết sẹo cũ có, mới có. Môi trên em sưng vù, hai cánh tay đầy vết thương, chỗ bầm đen, chỗ còn tứa máu. Các em hoảng hốt kể lại chuyện vừa trốn thoát.
Cuộc trốn chạy đêm mùng 7 Tết
Theo lời kể của các em với chúng tôi ngày 16/2/2005, các em từ quê Bắc Giang vào làm thuê cho một cơ sở may gia công. Thường xuyên bị hành hạ, ngược đãi nên chiều hôm ấy lợi dụng lúc chủ nhà đi vắng, Lê Đăng Phúc (15 tuổi) rủ ba người bạn là Nguyễn Văn Ước, Đỗ Thị Hồng Thoa và Trung Văn Đông (đều cùng quê và còn dưới 16 tuổi) trốn khỏi căn nhà 31/14A Đồng Xoài, phường 13, quận Tân Bình. Cổng dưới căn nhà bị khoá kín, gác trên bị bao bọc bằng rào sắt và lưới B40, bốn em cố sức bẻ cong song sắt lan can cho rộng ra rồi lần lượt từng em lách người chui qua, leo xuống đất bỏ chạy. Sợ bị phát hiện, các em chia làm 2 tốp chạy trốn. Riêng Phúc và Đông khi chạy đến phường 4, quận Tân Bình mệt quá, dừng lại nghỉ. Bụng đói, trên mình đầy thương tích, trong túi chỉ còn vài ngàn đồng, Phúc không dám mua bánh mì ăn vì sợ chậm chân có thể bị bắt lại. Phúc liền vào bưu điện gọi điện thoại cầu cứu 113.
Ngay sau đó, Phúc và Đông được đưa về CA quận Tân Bình. Tại cơ quan CA, vẫn chưa hoàn hồn, em Phúc và Đông vừa khóc vừa kể lại nguyên nhân chạy trốn.
Lao động khổ sai
"Nhà nghèo, ở quê cũng chẳng có công việc gì làm ra tiền. Tháng 11/2003, có một người tên là Nguyễn Thị Chi (quê xã Lãng Ngâm, huyện Gia Bình, Bắc Ninh) đến nhà kêu vào TPHCM để may gia công kiếm tiền. Cô Chi nói công việc nhàn hạ lắm, lại khỏi lo chỗ ăn, ở, làm hai năm sẽ được trả công năm triệu đồng. Tin lời, em theo cô Chi vào tận đây làm thuê cho bà Nguyễn Thị Nga tại căn nhà mà các em vừa bỏ trốn".
Khác với những gì mà bà Chi hứa hẹn trước đó, tại đây Phúc phải làm việc trong điều kiện như bị tù đày. Ban đầu em chỉ phụ những việc lặt vặt như nhặt chỉ, gấp đồ. Sau một thời gian, em được bà Nga cho đứng máy để may. Bà Nga bắt các em làm quần quật cả ngày có khi đến tận 12 giờ đêm. Trừ một lần duy nhất Phúc được bà Nga cho đi chơi, thời gian còn lại hầu như em không được ra khỏi nhà. Những lúc vợ chồng bà đi vắng thì bà khoá trái cửa lại, nhốt hẳn các em trong nhà. Em thường xuyên bị bà Nga đánh đập, may sai một chút cũng bị đánh đòn, rửa chén lỡ tay làm bể cũng bị đánh...
Cùng chung số phận với em Phúc, tháng 5/2004, em Ước, Đông và Thoa cũng được "cò" đưa vào làm công cho bà Nga. Ba em này cũng thường xuyên bị đánh như Phúc. Có lúc bà Nga dùng dây điện quất vào người, có lúc dùng búa đập vào đầu gối, dùng kiềm kẹp vào thịt đến toé máu rồi lấy muối xát lên... Đặc biệt, suốt thời gian lao động ấy, các em không hề được trả lương.
Cái Tết kinh hoàng trong ngôi nhà oan khốc
Vẫn theo lời Phúc, đến ngày 28 tháng Chạp các em mới được nghỉ Tết. Trong suốt mấy ngày Tết, bà Nga bắt các em ở mãi trong nhà, không cho đi đâu. "Các em ăn Tết thế nào?" - chúng tôi hỏi. Phúc trả lời: "Làm gì có chuyện ăn Tết bà Nga chỉ cho ăn toàn đồ thiu, bánh chưng thiu... Đã vậy, chiều 30 Tết, bà Nga còn lấy nước sôi dội vào tay em. Mấy ngày sau đó, bà Nga lại lấy kìm kẹp vào môi rồi kéo nhằng nhằng ra đến chảy máu". Chúng tôi nhìn môi em Phúc vẫn còn sưng vù.
Làm việc khổ sở trên dưới một năm, không được trả một đồng tiền công, ngày Tết không được ra khỏi nhà, lại thường xuyên bị đành đập, hành hạ..., chính cái Tết kinh hoàng như vậy đã khiến các em tìm cách thoát thân khỏi "ngôi nhà oan khốc" này.
Nhắc đến Ước và Thoa, Phúc lo lắng không biết giờ này hai bạn của mình đang ở đâu. "Dã man nhất là chuyện bà Nga hành hạ thằng Ước. Thằng này mới vào, làm việc chậm chạp nên thường bị ăn đòn nhiều nhất. Em còn nhớ hôm đó là chiều mùng 6 tháng 10 âm lịch (tức ngày 17/11/2004), không biết lớ ngớ thế nào thằng Ước bị bà Nga dùng tuốc-nơ-vít chọc nhiều lần vào hậu môn. Thằng Ước đau quá không đi nổi, bọn em phải khiêng nó lên gác nằm, sáng ra máu me lêng láng đầy gác, quần nó dính đầy máu. Ông Hải (chồng bà Nga) lên đưa nó xuống nhà. Nó không đi được nên đã bị ngã từ cầu thang xuống đất...".
Vụ việc hiện đang được CA quận Tân Bình điều tra làm rõ. Hai em Phúc và Đông đã được đưa đi giám định thương tật. Bước đầu vợ chồng bà Nga đã đồng ý thanh toán bảy triệu đồng tiền công lao động cho hai em Phúc và Đông. Các em đã được một người quen ở Bắc Giang gửi đưa về gia đình. Đau xót hơn, chúng tôi được biết cha mẹ Phúc đều đã qua đời vì bị đàn voi dữ ở rừng Tánh Linh (Bình Thuận) quật chết. Em đã về Tánh Linh tìm ông nội. Riêng Ước và Thoa hiện không biết đang ở nơi nào. Ai biết các em ở đâu xin vui lòng báo cho CA quận Tân Bình hoặc báo về toà soạn Báo Pháp Luật TPHCM.
Bà Đỗ Thị Ngọc Lan, Phó chủ nhiệm Ủy ban Dân số-Gia đình và Trẻ em quận Tân Bình: Chúng tôi kiến nghị phải xử lý thật nghiêm
Nghe các em kể lại và nhìn vào thương tích trên người các em, tôi nghĩ vụ việc này nghiêm trọng. Tôi không thể hình dung được sao lại có người nhẫn tâm như vậy. Chúng tôi sẽ báo cáo rõ lên cấp trên và kiến nghị cơ quan điều tra phải xử lý nghiêm vụ này. Việc hành hạ, đánh đập này có dấu hiệu của tội hành hạ người khác. Ngoài ra, hành vi cầm nhốt các em còn có thể xử lý về tội gian giữ người trái pháp luật, nều chưa đến mức xử lý hình sự thì phải xử lý hành chính nghiêm. Nếu vụ này không xử lý đến nơi đến chốn, chúng tôi sẽ kiến nghị lên cơ quan có thẩm quyền cấp trên xem xét.
Năm 2003, em Văn Minh Phương, 12 tuổi, ở xã Tập Ngãi, huyện Tiểu Cần (Trà Vinh) phải đi ở đợ để trừ lãi bạc 20 (lãi xuất 20%/tháng) số tiền người mẹ đã vay. Em bị mẹ con bà Nguyễn Thị Yến, chủ nợ, hành hạ, đánh đập gây thương tích... Báo Pháp Luật TPHCM đã nhận bảo trợ pháp lý, cử luật sư bảo vệ quyền lợi cho em. Bà Yến đã bị toà sơ phúc thẩm xử phạt một năm tù về tội hành hạ người khác.