Không gian riêng


PN - Vợ chồng mình lấy nhau đã gần 5 năm, một khoảng thời gian không phải là ngắn nhưng rất ít khi vợ chồng to tiếng với nhau. Hàng xóm và ngay cả những người trong đại gia đình của mình cứ nghĩ cuộc sống của vợ chồng mình thật bình yên, hạnh phúc, nhưng đâu ai hay, để có được sự bình yên ấy, em đã phải chịu đựng nhiều đến thế nào?



Từ nhỏ, em đã quen sống trong gia đình chỉ có bố, mẹ và anh trai nên thật khó khăn khi phải thích nghi với gia đình chồng đông người, nhiều thế hệ. Dù trong nhà đã phân thành từng phòng nhưng càng ngày em càng thấy không gian sống của mình bị xâm phạm. Có lẽ mọi người trong nhà đã quen với thói sinh hoạt tùy tiện, chung đụng. Bố cũng có thể ngồi trong phòng con cái bóp chân, mẹ cũng có thể ngồi đó lấy ráy tai, chải tóc rồi tiện tay nhét những que bông tăm hay cuộn tóc rối ở một góc nào đó. Các cháu có thể xông vào phòng bất cứ lúc nào để lục lọi, nghịch phá đồ đạc, nhảy cả lên chăn, lên nệm. Em đã vài lần nhắc nhở các cháu nhẹ nhàng nhưng trẻ con chóng nhớ chóng quên, rồi đâu lại vào đấy. Nếu cứ nói đi nói lại thì mang tiếng là thím khắt khe nên em đành bấm bụng chịu. Cái giường ngủ là không gian riêng tư của vợ chồng mà như bãi chiến trường. Ngày nào đi làm về em cũng phải nhoài ra dọn dẹp. Nhiều hôm đang ngủ thì bị thức giấc vì cháu nô đùa, bà vào lấy đôi dép bỏ quên, ông vào tìm lọ dầu. Cũng vì lý do cái phòng của vợ chồng mình rộng nên anh em, con cháu thường xuyên tụ tập ăn uống, có khi lai rai vài ba tiếng đồng hồ. Có những lúc em mệt muốn tìm một chỗ ngả lưng mà không được, đành phải chống mắt chờ mọi người rã đám để đi rửa dọn rồi mới có chỗ mà ngủ. Mùa hè trời nóng, muốn mặc cái áo “mát mẻ” một chút nhưng em không thể vì nhà lúc nào cũng có người ra người vào. Vợ chồng muốn “tình cảm” cũng phải “lén lút” vì sợ người này nhìn, người khác ngó. Vì thế, đi làm thì thôi, về đến nhà em lại thấy bức bối, khó thở.


Dành dụm được một khoản tiền, em bàn với anh mua nhà ở riêng nhưng anh gạt đi: Vợ chồng mình đang sống rất yên ổn thế này, việc gì phải ra ở riêng. Từ trước đến giờ, gia đình anh vẫn duy trì nếp sống quây quần bên nhau. Ngay cả các anh chị cũng sống ở đây bao nhiêu năm mà có việc gì đâu. Em lặng thinh, chính xác là em không nói được gì, chỉ lặng lẽ quay vội đi, giấu những giọt nước mắt đang trào ra. Anh là chồng em mà sao vô tâm vậy? Năm năm qua, em đã làm tròn bổn phận làm dâu, làm vợ, vì tôn trọng nếp sống của nhà chồng nên em đã học cách thích nghi và nhẫn nhịn rất nhiều. Em không ngại sống chung với ông bà, bố mẹ, nhưng ở trong những hoàn cảnh và chừng mực có thể chấp nhận được chứ không thể chịu đựng mãi sự bí bách, ngột ngạt. Đâu cứ nhất thiết phải sống cùng nhau mới hòa thuận, mới là đạo hiếu.


Em cần một không gian riêng, một không gian mà ở đó em vẫn có thể làm tròn bổn phận là vợ hiền, dâu thảo, là người em, người thím tốt bụng và được sống những giây phút thực sự yên bình, thoải mái với chính mình.


Thu Đức


http://phunuonline.com.vn/tinh-yeu-hon-nhan/minh-oi/khong-gian-rieng/a70238.html