Vốn tính tình rất "biết điều", ai nói gì cũng một điều dạ hai điều vâng, Trâm Anh rất được lòng "hội bà tám" trong công ty. Vì thế, họ không làm to chuyện, chỉ thỉnh thoảng lôi ra "trà nước" cho qua buổi cơm trưa công sở.
"Dan díu nơi công sở" là chủ đề bàn tán ưa thích của chị em.
Được một thời gian, "câu chuyện trà nước" ấy lọt vào tai vợ chưa cưới của anh số 1. Cô vợ chưa cưới lên công ty làm ầm lên, Trâm Anh sợ xanh mặt xua tay: "Đâu có đâu chị, em với anh ấy chỉ là đồng nghiệp bình thường".
Sau chuyện đó, không chỉ anh số 1 mà cả anh số 2 thấy lấp ló bóng dáng Trâm Anh là chạy "bay cả thước". Cô nàng ngậm ngùi: "Kiếm cái hộ khẩu Hà Nội khó ghê đó chị. Chắc sắp tới em phải chuyển công ty thôi, phong thủy đất này không hợp với đường tình duyên của em chút nào cả".
Tôi chả cần chồng, chỉ cần chiều
Khác với Trâm Anh, Kim Dung (28 tuổi, làm việc tại công ty quảng cáo trên đường Lê Đại Hành) có "lý lịch" rất ổn: Xinh xắn, gái Hà Nội gốc, có công việc ổn định, lại vừa du học thạc sỹ ở Úc về, cô nàng hội tụ đầy đủ yếu tố để có thể "bắn gục" bất kì chàng trai tự do nào, nhưng chuyện đời khó đoán...
Kim Dung từng nhún vai ngán ngấm, chê các anh chàng Việt Nam quá cổ hủ lạc hậu, trẻ thì chỉ lo ăn chơi, đến khi có tuổi có chút sự nghiệp thì bị "sư tử Hà Đông" kìm kẹp: "Thế nên, tôi thích các anh có vợ, mà vợ quê quê một tý càng tốt, các anh có vợ tầm trên U30 thường là thành đạt, biết chiều chuộng, có kinh tế. Thế mới đáng để tôi bỏ thời gian".
Anh "người yêu" Kim Dung làm cùng công ty, hơn cô 5 tuổi. Vợ chồng anh có 2 cái nhà, 1 cái nhà cả gia đình đang ở với 1 cậu con trai nhỏ, 1 cái cho thuê. Anh chàng mạnh tay đứng tên Dung thuê nguyên căn nhà đó, chỉ để mỗi khi "nhớ nhau" quá thì Dung lại về đó nấu nướng ăn uống, chuyện trò "tâm sự" với nhau một chút.
Sau những màn tâm sự, "bến đỗ" là chiếc giường thơm tho nồng nàn.
Hỏi vì sao không chọn một anh chàng "giai tân" môn đăng hộ đối để yêu, Kim Dung chỉ cười: "Tôi chả cần chồng, chỉ cần được chiều. Lấy chồng rồi lại chả không lọ mọ như vợ lão kia, hết giờ làm hùng hục về cơm nước con cái đến bã ra. Mà tôi đang làm gì, tôi và anh ấy đang ăn ở một cửa hàng Pháp, với rượu vang ngọt lịm và nhạc violin kéo du dương. Nếu là bạn, bạn sẽ chọn điều gì"?
"Nghề chơi" cũng lắm công phu
Sau rồi, tôi rủ anh ấy đi ngắm hoa loa kèn nở, đi thả diều ở Mỹ Đình... Những việc làm nhỏ đó đánh mạnh vào tâm lý của anh ấy, giúp anh ấy lại được trở về cái thời 18, đôi mươi. Thế rồi, tôi trở thành một phần không thể thiếu với anh ấy, tình cảm này không phải chỉ là thể xác, nó thực sự vững bền".
"Nhiều lúc anh ấy đang cười nói bên tôi, tôi nghĩ anh ấy hoàn toàn thuộc về mình", Kim Dung nói.
Một thời gian ngắn sau gặp lại Trâm Anh với cái bụng lùm lùm, cô nàng nước mắt ngắn dài: "Anh ấy hứa sẽ bỏ vợ cưới em mà cứ dền dứ mãi. Mới đây em phát hiện ra anh ta không chỉ cặp với em mà còn với mấy cô nữa, chỉ mình em dại... Theo cái đà này, em phải bỏ vào Sài Gòn sống quá. Trong nam người ta sống thoáng hơn, dễ thở hơn. Có khi em sẽ kiếm được cái hộ khẩu Sài Gòn cho em và con em được".
Cuộc sống có nhiều con đường, mỗi người chọn con đường cho mình. Đó là quyết định của mỗi người, khó ai có thể và có quyền can thiệp. Tuy nhiên, vẫn nên suy nghĩ và lựa chọn sau cho ngày mai của bạn là những ngày tươi sáng, chứ không phải là nụ cười trong chốc lát rồi ngậm ngùi mãi về sau. Lúc đó, những tổn thương dù được biện minh thế nào chăng nữa, vẫn sẽ xảy ra và góp phần làm dài thêm bản danh sách những bi kịch gia đình.http://tintuconline.com.vn/vn/chuyencongso/20130506085132110/gai-cong-so-san-trai-co-vo.html

