Chất làng trong " Hai bờ thời gian"
Thứ năm, 14/11/2013 - 06:11 PM (GMT+7)
Làng, theo tôi nghĩ chính là nguồn của thơ. Một trong những người chứng minh điều ấy cho tôi, cho những người cùng cảm nhận như tôi là nhà thơ Hải Đường. Anh đã xuất bản ba tập thơ và đến tập thứ tư mang tên Hai bờ thời gian (NXB Hội Nhà văn, H.2013) này thì tiếng làng chân mộc nhưng cũng rất da diết, tinh tế ấy vẫn ắp ứa, vọng vang trong thi phẩm của anh. Tuy nhiên, cùng với dòng chảy thời gian, thơ anh có sự từng trải nhiều hơn, chiêm nghiệm nhiều hơn và độ chín về nghệ thuật cũng là điều ta dễ hình dung.
Tôi không hình dung nổi, con người sẽ ra sao khi lãng quên hay vứt bỏ cội nguồn. Thơ cũng vậy. Vẫn còn đấy những hình ảnh xa xưa với độ "nét" gần như nguyên vẹn được rút ra từ ký ức của anh: Tiếng làng thức giấc ban mai / mắt đen thăm thẳm nhớ hoài giếng trong / xa nhau ngày ngóng đêm trông / tiếng làng gom nhặt cánh đồng ca dao (Tiếng làng). Có một cánh đồng dập dìu chiêm mùa được làm nên bởi chân lấm tay bùn của người nông dân và còn có một cánh đồng ca dao bát ngát trữ tình được tiếng làng gom nhặt vun vén mà thành. Cánh đồng khoai lúa nuôi phần xác, cánh đồng ca dao nuôi phần hồn của con người; ai cũng nhận được từ quê hương lấm láp những cái gì đó. Bởi thế mới nhiều day dứt trăn trở, nói chuẩn theo từ dùng của Hải Đường là nát lòng khi cuộc sống gấp gáp và thực dụng hiện tại đang làm rơi rụng, mờ phai đi nhiều nét bản sắc truyền thống tốt đẹp có từ xa xưa: Bây giờ nắng nắng mưa mưa / tiếng gà gáy giữa ban trưa nát lòng / tiếng làng ai gọi ai mong / bước chân in dấu thắm trong cõi người (Tiếng làng).
NGUYỄN HỮU QUÝ

