Có thể nói, Xuân Quỳnh - Lưu Quang Vũ là đôi uyên ương đẹp nhất vườn thơ Việt Nam. Chuyện tình của họ không chỉ ngây ngất, lãng mạn, mà còn trải qua biết bao sóng gió dữ dội của cuộc đời, xa rồi lại về, về rồi lại xa,... cho đến khi nằm xuống mặt đất vì vụ tử nạn khủng khiếp.



Thời ấy, Xuân Quỳnh dù yêu Lưu Quang Vũ da diết, nhưng lúc nào bà cũng có mặc cảm rằng tình yêu của họ là mong manh, như sóng xô bờ, sóng ngầm sóng nổi rồi tan theo mây khói. Thế nên, lúc nào Xuân Quỳnh cũng suy tư về thân phận và duyên phận.



Lần nọ, để đáp lại bức thư “gửi người xa nhớ” của lưu Quang Vũ, Xuân Quỳnh đã viết 1 bức thư hồi âm, một mặt để Xuân Quỳnh hồi đáp cho chồng đang ngống trông, mặt khác để bộc lộ nỗi âu lo thường trực trong tim, rằng ngày mai khi nhan sắc phai tàn, tình cảm có còn thế này không?



Trích đoạn lá thư của nhà thơ Xuân Quỳnh:



Anh nhớ thương của riêng em



Suốt từ hôm đi, chưa lúc nào mở mắt được. Muốn viết cho anh ngay, viết nhiều, nhưng bận quá và căng thẳng quá.


Hôm em đi, trời mưa chỉ kịp nhìn anh xuống xe đạp và khoác cái mảnh ni lông trắng. Em thương nhớ anh muốn khóc nhưng đành phải cười nhạt nhảy lên xe.



Em không còn nhớ được em đã nhìn thấy gì cuối cùng trên dất ta ngoài anh và con. Khi máy bay bay lên, trời mù mịt không thể nhìn thấy ở dưới được. Khi bay gần tới Mạc Tư Khoa (nước Nga), nhìn xuống thì thấy như lúc mờ mờ sáng.



Khi xuống ga rồi mới biết là lúc đó đang 11 giờ 30 đêm (giờ Mạc Tư Khoa). Đoàn em đi về một khách sạn rất thường, em tìm không có một tờ giấy để viết thư cho anh, đành tắm rửa xong thì đi nằm.


Nhưng không sao nhắm mắt được. Em nhớ thương con, nhớ anh quá.



Giá như lúc này họ chỉ là "Liên Xô đấy" rồi lại lên máy bay bay quay về thì sung sướng quá. Chắc bố con ở nhà đang vật lộn với cái nóng.. Không hiểu anh đã cắt tóc cho con chưa?


Anh bận nhiều, vất vả.



Em nghĩ mà thương anh lắm. Không hiểu anh có nhớ em không, hay lại thấy là đang thoát khỏi sự khó tính bắn gắt của em? Đừng giận em, em dù có những nhược điểm như vậy nhưng chủ yếu là em bao giờ cũng thương yêu anh lắm.



Cả đời em, em chỉ muốn cố gắng sao cho anh đỡ nhọc nhằn. Lắm lúc em thấy em không xứng đáng với anh không phải về tình yêu mà về trí tuệ.



Em cảm thấy em già rồi, già về thể chất đã đành nhưng em lại còn già về sự yên phận của người đàn bà, về những sự nhỏ nhen tầm thường của đời sống.



Em nhìn mặt em trong gương, em thấy em không xứng đáng với anh.



Tất cả trong anh là cái gì đó đang vươn lên, đang nổi dậy. Tất cả trong anh là sự bất đầu mà con đường của anh thì còn xa tít tắp. Con người anh như cây đàn, vừa tiếp nhận những luồng gió của cuộc sống vừa trả lại cho cuộc sống biết bao nhiêu âm thanh.



Em, em cảm thấy em khô cằn và bất lực. Em buồn lắm. Em thành thật nói với anh điều đó. Em vẫn cảm thấy hết. Vậy cho nên lúc nào em cũng tháy tình yêu của chúng ta mong manh. Em buồn lắm.



Em không thể hình dung là nếu không có anh em sẽ sống như thế nào.



Em rất muốn em trẻ đẹp lại cho tuổi tác và hình thức của mình.



Có thể anh không cần như thế, nhưng em cần như thế. Vì chắc chắn rằng em trẻ hơn và đẹp hơn, anh sẽ yêu em hơn.



Anh đừng bảo là em nghĩ cho anh những điều tầm thường. Người ta nhiều khi tưởng mình đã vượt qua những điều tầm thường rồi thế mà đôi khi vẫn quay lại, sự quay lại còn mạnh mẽ hơn lúc bắt đầu.



Khi viết bức thư này, Xuân Quỳnh đang ở Mạc Tư Khoa (nước Nga), xa Lưu Quang Vũ hàng ngàn cây số. Tuy nhiên, đọc qua bức này này, chúng ta có thể cảm nhận được tình yêu vô bờ bến, sự chung thủy, vị tha,... mà Xuân Quỳnh dành cho chồng mình. Dù vậy, có chút gì đó “chua chát” từ tâm khảm của nàng thơ Sóng một thời.



Nỗi chua chát ấy không phải ở tình yêu của họ, mà là mặc cảm già cỗi, thời gian qua đi, lấy đi bao thứ đáng có của đời người. Với phụ nữ, ấy chính là tuổi trẻ, là nhan sắc, là khoảng khắc được người đàn ông yêu thương. Xuân Quỳnh không sợ tình yêu của mình không đủ lớn, chỉ sợ tài năng của mình bị chững lại, không còn đủ sức đồng hành với niềm đam mê sáng tạo của chồng.



Phụ nữ thông minh luôn biết cách đặt ra các câu hỏi trong chính bản thân, và khéo léo đặt ra câu hỏi cho người mình yêu quý. Xuân Quỳnh không chỉ buông lời nhớ nhung mà còn trông mong hy vọng vào nỗi nhớ ấy. Đáp lại điều này, Lưu Quang Vũ viết: “Nếu chúng ta là kẻ không có tài chí lắm, không viết được điều gì to tát, thì cũng sẽ viết được những trang sách về những năm tháng ta sống, về những cay đắng và những niềm yêu thương đơn giản của con người.



Qua bao năm tháng, mặc kệ ngày xưa hay ngày nay, bất kể thời đại ấy ra sao, dường như những nỗi lo của Xuân Quỳnh vẫn đâu đó len lỏi trong tâm hồn phụ nữ đời thường - cái mà bản thân người phụ nữ phải đối mặt, để có thể tin tưởng vào tình yêu.



webtretho



Màn cầu hôn cực ấn tượng của cặp đôi "Trai tài gái sắc"



O5IXbxzPcF