Người ta hay bảo thời buổi này chuyện gì cũng cần có nhan sắc. Thế nhưng câu chuyện của bản thân tôi chia sẻ sau đây sẽ làm bạn thay đổi quan điểm.



Nếu ngày ấy, tôi nông nổi chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài hào nhoáng, bóng bẩy chọn chồng thì tôi đã vụt mất hạnh phúc hôm nay của mình…




Anh xấu, ngắm càng kỹ càng xấu, ngắm hoài không được nét nào ưa nhìn, da đen, chân lông to, nhiều mụn, nhiều râu, chiếc mũi quá khổ, chiều cao khiêm tốn, không có khiếu ăn nói hoa văn như người ta. Ngày tôi giới thiệu anh, đám bạn mắt tròn mắt dẹt chê: “Bộ thế gian hết đàn ông rồi hay sao, xấu vừa còn chấp nhận, chứ xấu thế này đêm nằm ngủ dễ gặp ác mộng…”. Tôi cười không để tâm bởi bạn bè chỉ nhìn vào bề nổi, mà bề nổi thường không bền…



Tôi dẫn anh về nhà, bố ngồi trầm ngâm uống trà, chậm rãi: “Các con thương nhau là duyên số, sướng hay khổ do con, người ngoài cười chê kệ họ, cuộc sống mình không ai sống thay được …”. Mẹ thì thở dài: “Con người ta khôn ngoan cưới tấm chồng đàng hoàng, tài giỏi, còn mày đưa về thằng không chút sáng sủa nào… ”. Tôi chẳng chạnh lòng, càng chẳng ngại ai cười chê bởi tôi tin vào lựa chọn của mình, tốt gỗ hơn tốt nước sơn, tôi nhìn ra những điều tốt đẹp ở anh mà người ngoài không nhìn thấy được. Và tôi tin vào sự lựa chọn một anh chồng xấu của mình.



Tính anh điềm đạm, chín chắn, sống có chí hướng. Ra trường đi làm, san sẻ gánh nặng đặt lên đôi vai mẹ, anh cố gắng phấn đấu rồi miệt mài làm thêm gửi tiền về nuôi em ăn học. Anh hy sinh mọi thú vui sở thích bản thân lo cho gia đình trước. Anh kể tôi nghe về sự nhọc nhằn của mẹ, tôi thầm nghĩ người đàn ông có trách nhiệm, biết thương mẹ, gia đình đến vậy sau nhất định thương yêu vợ con. Anh sống chân thành với mọi người, anh thường bảo: “ Mình nghèo tiền bạc nhưng đừng nghèo tình cảm em ạ”. Tôi thương, yêu anh từ những điều giản dị như thế…



Người ta bảo, tình yêu lung linh nên củ ấu cũng tròn, về sống chung nhà, đàn bà mới vỡ mộng, đàn ông phô bày không ít thói hư tật xấu khi yêu giấu nhẹm. Sống với anh, tôi tuyệt nhiên không nhìn thấy điểm gì đáng chê trách, ngoài khiếm khuyết ngoại hình, hình hài mẹ cha cho, anh nào quyền lựa chọn. Lúc yêu, anh chiều tôi 8, 9 phần, giờ anh chiều tôi vẹn 10 phần, anh nói: “Anh yêu thương vợ nhiều hơn bởi vợ phải gánh vác thêm những trách nhiệm nặng nề, làm dâu con, làm vợ, làm mẹ… ”.