Tôi đã mất đi những thứ quý giá nhất trong cuộc đời mình chỉ vì tin vào 1 câu nói của mẹ
Tôi không phải là mối tình đầu của vợ nhưng vợ lại là mối tình đầu của tôi. Trước khi quyết định yêu tôi, em đã có một tình yêu thắm thiết, tưởng như đến đích được cùng nhau. Vậy mà đùng một cái, em bị người ta bỏ rơi. Chính vì vậy, kẻ thầm thương trộm nhớ em như tôi mới có cơ hội được đến gần bên em. Ai nói tôi mù quáng tôi cũng mặc. Tôi chỉ biết tôi yêu em và tôi muốn được sống bên em trọn đời.
Sau gần 1 năm đằng đẵng theo đuổi em thì cuối cùng tôi cũng có được tình yêu của em. Tôi không biết em nhận lời yêu tôi là vì sự thương hại như lời người ta nói hay em đã bị sự chân thành của tôi làm cảm động. Tôi chỉ cần biết, cuối cùng thì tâm nguyện lớn lao của tôi cũng đã thành hiện thực. Ngày đưa em về ra mắt, cả nhà tôi ai cũng ưng lòng em, trừ mẹ tôi ra. Hình như bà đã nghe phong thanh được chuyện quá khứ của em và bà nói người như em không thể xứng đáng với tôi được. Tuy không phản đối ra mặt nhưng mẹ tôi luôn thể hiện ra bằng hành động và thái độ để em biết rằng bà không đồng ý em.
Em tới nhà chơi giúp bà vài lặt vặt trong bếp theo phép lịch sự tối thiểu thì bà kêu không khiến. Em tới chào, về chào bà cũng mặt lạnh làm ngơ. Tủi thân em khóc rất nhiều và muốn bỏ cuộc nhưng tôi không cho phép em làm điều đó. Tôi tin rằng, tình yêu mãnh liệt của tôi có thể bảo vệ em trở thành động lực để em vượt qua tất cả. Vậy mà…
Sau khi kết hôn, mẹ buộc chúng tôi phải ở chung để mẹ có thể dạy dỗ và chỉ bảo em thêm nhiều thứ. Tôi biết điều đó làm khó cho em nhưng thôi thì phận làm con, hơn nữa mẹ cũng đã chịu xuống nước cho chúng tôi lấy nhau thì chúng tôi cũng nên biết điều là đúng rồi. Nhìn em vất vả vì mẹ tôi thương em nhiều lắm. Rồi em mang thai, cái tin ấy khiến tôi mừng rơi nước mắt. Báo tin đó cho mẹ, mẹ hậm hực nhìn tôi chẳng nói gì. Tối đó, mẹ gọi tôi vào phòng riêng.
- Con cho rằng đứa con trong bụng thực sự là của con ư? - Mẹ tôi nghi hoặc
- Sao mẹ lại hỏi con như vậy? - Tôi thực sự băn khoăn
- Con biết đấy, vợ con trước khi lấy con nó đã từng yêu rất sâu đậm. Mà độ 2 tuần trước, mẹ bắt gặp vợ con đi uống nước với thằng người cũ của nó. Con ạ, tình cũ không rủ cũng đến. Không khéo cái thai kia… - Giọng mẹ tôi hậm hực...
Tôi thừa nhận mình là một kẻ cuồng ghen. Chỉ vừa nghe mẹ nói thế thôi tôi đã lao ngay về phòng. Gặp em, tôi đẩy ngã em rồi gằn giọng:
- Cô dám lén lút đi gặp lại thằng bồ cũ của cô ư? Lại còn vừa gặp đã báo tin mang thai ngay. Cô nghĩ tôi là thằng ngu chắc?
Em không chối. Em thừa nhận rất thẳng thắn. Nhưng em khẳng định giữa em và người cũ chỉ còn là bạn bè mà thôi. Nhưng lý trí của tôi lúc đó như bị ai ăn mất. Tôi không nghe lọt tai bất kì lời nào từ em. Tôi giận giữ đánh đuổi em đi ngay trong đêm mưa gió ấy với không một đồng lẻ trên người còn tôi ung dung với biện pháp trừng phạt em.
Em vừa rời đi được chừng 2 giờ thì tôi nhận được điện thoại từ số máy lạ hoắc nói rằng em vừa nhập viện cấp cứu. Lao đi như điên tới bệnh viện. Và rồi…
Người gọi điện cho tôi hóa ra là người cũ của em. Anh ta đã khẳng định rằng em gặp ta là vì anh ta cầu xin em chứ em không muốn. Anh ta xin lỗi, cầu mong em quay lại nhưng em đã thẳng thừng từ chối, em nói giờ em chỉ có mình tôi. Anh ta còn cho tôi nghe cả đoạn ghi âm cuộc nói chuyện giữa em và anh ta. Anh ta nói như vậy để có bằng chứng. Tôi nấc nghẹn khi biết mình đã hiểu lầm em. Lao vào trong, tôi gào thét tên em, cầu xin mọi người hãy cứu em.
Cho đến khi bác sĩ thông báo em không thể qua khỏi. Em ra đi mang theo cả đứa con tôi chưa kịp thành hình của tôi. Tôi quỳ gục trên sàn bệnh viện khi câu nói của bác sĩ. Nước mắt lăn dài, chỉ vì tin 1 câu nói của mẹ mà tôi đã đánh mất thứ hạnh phúc quý giá nhất của mình. Cái kết này là xứng đáng hay không với tôi đây?