Nhìn thứ đó chình ình trong nhà vệ sinh, tôi mới tá hỏa mình đã bị mẹ và vợ úp sọt đau đớn
Tôi, một gã trai 27 tuổi, nghề nghiệp đã ổn định và cũng đã có được cho mình một mảnh tình vắt vai. Thu, cô người yêu của tôi là mẫu người con gái mà ối chàng tải mong ước có được. Thu mạnh mẽ, cá tính, tinh nghịch nhưng lúc cần hiền lành, dịu dàng, ngoan ngoãn, nghe lời là có ngay. Tóm lại, tình yêu mà Thu mang lại cho tôi là những thăng trầm của các cung bậc cảm xúc khác nhau. Khi thì dữ dội mà dịu êm, lúc thì ồn ào mà lặng lẽ.
Thu kém tôi 1 tuổi. Ở cái tuổi mà con gái không còn được coi là trẻ nữa. Nhiều cô bạn Thu đã yên bề gia thất, thậm chí có người còn một nách hai con rồi cơ. Thu cũng đã không ít lần đề cập đến chuyện đám cưới vì rằng chúng tôi đã sớm thuộc về nhau. Nhưng tôi…
Tôi không có ý nghĩ chạy làng nhưng 27 tuổi, tôi thấy mình vẫn còn trẻ lắm. Tôi vẫn muốn được tự do tiếp, vẫn muốn được bay nhảy, chưa muốn bị gia đình, con cái gò bó. Mẹ tôi thì ưng Thu lắm, gọi Thu là con dâu yêu từ lâu rồi. Bà cũng mong tôi sớm kết hôn để bà có cháu bế. Hai người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời tôi ngày nào cũng giục giã tôi chuyện cưới xin. Nhưng tôi vẫn là nhân vật chính, là người quyết định, tôi mà không đồng ý thì sẽ chẳng có cái đám cưới nào cả nhé!
Thế rồi đùng một cái, Thu chìa ra trước mặt tôi chiếc que thử thai hai vạch.
– Giờ anh tính sao? Cưới hay là chết đây? – Thu lừ mắt nhìn tôi
Về nhà báo tin cho mẹ mà mẹ tôi cứ tủm tỉm cười mãi. Tôi thì như kẻ bị quạt trần rơi vào đầu, vẫn không hiểu tại sao cẩn thận như thế mà Thu vẫn mang thai được. Thôi, âu cũng là cái số rồi. Nó là con tôi, bỏ nó sao được. Đám cưới mau chóng được lên ngày đề phòng cái bụng của Thu to dần lên. Đêm tân hôn, tôi phải cố gắng kìm nén hết cảm xúc của mình lại để không nhảy lên người Thu vì sợ làm ảnh hưởng đến đứa nhỏ trong bụng. Cô vợ nằm bên cạnh thì cứ phây phây, tôi khổ tâm lắm. Giống như con mèo ngồi trước đĩa thịt mỡ mà cô dặn lòng không được ăn vì sợ béo vậy.
Mới kết hôn được 1 tuần mà ai cũng khen tôi ra dáng người đàn ông của gia đình. Tan làm là về nhà luôn, không la cà, nhậu nhẹt như trước nữa. Cũng đúng thôi, tôi chẳng sắp làm cha trẻ con rồi còn gì, chơi bời thì làm sao mà lo được cho con. Mà cũng lạ, người ta mang bầu đi lại nhẹ nhàng còn cô vợ tôi thì cứ nhảy nhót thoăn thoắt. Lại còn trộm vía chẳng nghén ngẩm gì nữa chứ. Thấy tôi xoa cái bụng chả có tý mỡ nào của Thu hỏi chuyện đứa trẻ mà mẹ tôi cười khanh khách, lại còn rung đùi cười đắc ý nữa chứ. Ban đầu, tôi cứ tưởng là mẹ cũng vui mừng như tôi, ai ngờ đâu…
Sáng sớm hôm đó, tôi thấy Thu ôm bụng chạy vào nhà vệ sinh. Nghĩ vợ lại ăn linh tinh đau bụng nên tôi kêu Thu sang hỏi mẹ xem sao. Thu ra khỏi phòng rồi thì tôi cũng mắt nhắm mắt mở đi vào nhà vệ sinh trước khi muộn giờ làm. Mở nắp nhà vệ sinh, tôi choáng váng khi thứ đó nằm chình ình trong bồn cầu.
Miếng băng vệ sinh phụ nữ. Chắc Thu cuống quá nên ném vào đó khi nghe tiếng mẹ tôi gọi. Tự trách cô vợ của mình cẩu thả nhưng rồi mặt tôi bỗng ngắn tũn lại. Phụ nữ mang thai đâu có cần dùng băng vệ sinh. Nụ cười tủm tỉm của mẹ, chiếc que thử thai hai vạch. Tôi bỗng thấy mình giống con lừa trong phim hoạt hình thế. Mọi thứ rõ rành rành rồi còn gì, tôi đã bị mẹ và vợ hợp tác, “úp sọt” ngoạn mục mà không hề hay biết, lại còn ngoan ngoãn chui vào rọ nữa chứ.
Hằm hằm ra khỏi phòng với bộ dạng lếch thếch, tôi nhìn thẳng vào mẹ và vợ. Hai người thấy tôi liền cười phá lên vì biết sự đã bị bại lộ. Chẳng hiểu sao sự giận dữ lại bay biến đâu hết khi tôi nhìn thấy hai người phụ nữ quan trọng của cuộc đời mình cười sảng khoái như thế. Bị úp sọt cũng không sao, quan trọng là hiện tại, tôi hài lòng với những gì mình có.