Cái đêm kinh hoàng ấy có lẽ cả đời này tôi sẽ không được. Cái ngày tôi ốm liệt giường tôi yếu ớt nhờ anh hàng xóm đi mua hộ bát cháo. Vì xung quanh lúc đó chẳng có ai, bạn bè đã về quê nghỉ lễ hết. Ngày đó tôi còn chưa quen chồng tôi bây giờ, còn anh hàng xóm đó thì mới gặp nói chuyện được ít lần.


Anh ta thấy tôi ốm quá, cũng đi mua cháo và mua thêm cho tôi 2 dây sữa. Thấy tôi yếu ớt anh ta còn đút cho tôi ăn, dù ngại nhưng tôi đang ngồi im làm theo vì khi đó tôi như sắp kiệt sức. Tôi bị sốt vi rút nên rất mệt. Bố mẹ ở xa tôi không dám phiền, hơn nữa bạn cùng phòng của tôi nói ngày mai nó lên nên tôi không gọi cho mẹ sợ mẹ lo.


Đêm đó tôi sốt li bì anh hàng xóm cũng lo lắng nên qua giặt khăn đắp trán cho tôi. Tôi cảm ơn anh ta và ngủ thiếp đi. Nửa đêm tôi thấy cơ thể mình nặng nề dường như có ai đó đang đè lên người. Anh ta bịt miệng tôi lại rồi làm cái chuyện đồi bại đó. Đêm ấy chính gã đó đã cướp đi đời con gái của tôi. Tôi đau khổ, mệt mỏi, bất lực và đau đớn… Gã hàng xóm đó, tôi nhận ra anh ta vì anh ta đeo kính. Hôm đó tôi đã sờ được kính của anh ta khi đang giẫy giụa.


Cả đêm tôi khóc, đau khổ vô cùng tận. Tôi trầm cảm và trở nên ít nói từ khi đó. Cả đời này tôi sẽ không quên được cái đêm khủng khiếp đó. Cứ nghĩ đến tôi lại khóc cạn nước mắt, tổn thương, mặc cảm tất cả đã giết chết tuổi xuân của đứa con gái năm 2 như tôi.


Hắn ta bỏ trốn, chuyển đi 1 cách lặng lẽ. Tôi cũng chuyển đi vì nơi đó khiến tôi ám ảnh. 3 năm sau khi đi làm tôi gặp được chồng tôi. Anh là người khiến tôi vực mình dậy được sau cú sốc tinh thần năm đó. Chồng tôi rất nhẹ nhàng, hiền lành và tâm lý. Gia đình chồng tôi hiện tại cũng vậy.


Tôi quyết tâm sống vui vẻ, dù quá khứ thế nào đi nữa tôi cũng có quyền yêu, quyền sống và quyền được cười đúng không? Tôi quyết tâm quên hết để sống hạnh phúc bên anh. 4 năm trôi qua có những lúc tưởng chừng tôi gục ngã không gượng dậy nổi, nhưng giờ đây tôi đã cười đùa thoải mái.


Cho đến ngày hôm ấy, ngày đầu tiên tôi về nhà chồng. Lúc tôi đang nhặt rau ở dưới bếp thì mẹ chồng gọi đưa nước lên nhà có khách. Tôi hào hứng lấy nước đưa lên, để rồi suýt làm rơi vỡ mấy cái cốc trên tay khi nhìn thấy anh ta… không ai khác, đó chính là anh ta. Tôi run run lúc đó tôi rất sợ hãi, muốn hét lên. Mẹ chồng giới thiệu:


- Đây là mẹ con bác Lan ở dưới quê mới lên chơi. Cậu Hùng mới đi công tác trong Sài Gòn về nên hôm cưới không qua được. Hôm nay bác Lan lên chơi nên mẹ mời qua nhà mình ăn bữa cơm. Gia đình mình và gia đình bác ấy là anh em họ đó con à!


Dạ.


Tôi run run trả lời:


- Con sao thế không khỏe ở đâu à?


- Con xin lỗi, con hơi mệt. Con xin phép lên phòng nghỉ chút, hình như con trúng gió.


Bác Lan và mẹ chồng tôi lo lắng:


- Ừ con lên nghỉ đi.


Lão Hùng kia nhìn tôi lấm lét, còn tôi nhìn anh ta với ánh mắt đầy căm thù. Tôi lên đến nửa cầu thang thì chồng tôi đi xuống. Thấy tôi chạy lên với khuôn mặt biến sắc chồng tôi hết sức lo lắng:


- Em sao vậy? Em mệt à vợ.


Tôi vào phòng ôm lấy chồng run rẩy:


- Em hơi mệt, em muốn nằm 1 chút.


- Ừ vợ nằm đi, thương quá chắc em lo đám cưới nhiều quá nên thế đấy.


- Chồng à!


- Sao em?


- Anh sẽ luôn yêu thương em chứ?


- Dĩ nhiên rồi, ngốc quá, em ngủ đi.


Tôi nằm trong chăn nước mắt rơi lã chã. Anh ta kẻ khốn nạn đó là anh em họ với chồng tôi ư? Tôi ước mình có thể băm vằm anh ta ra làm nghìn mảnh. Từ hôm đó đến nay đêm nào tôi cũng sợ hãi gặp ác mộng. Tôi đã cố quên hết, nhưng sao anh ta lại xuất hiện đúng lúc này. Tôi nên làm gì đây? Tôi sẽ sống thế nào đây?


st