Anh...


Tôi chết điếng khi Thúy nhắn tin bảo với: “Anh đến đón thằng Hiếu về đi, tôi còn phải đi lấy chồng, không nuôi con dùm anh được đâu”. Lúc đó, tôi đã rất lo lắng, bao nhiêu năm nay tôi đã cố gắng đóng vai một người đàn ông thành đạt, chung thủy với vợ con. Bây giờ mà đưa đứa con riêng này về đây thì gia đình tôi bung bét hết cả. Có khi vợ chồng ly hôn nhau chứ chẳng chơi. Nhưng nói gì thì nói, tôi không thể bỏ mặc thằng bé được. Dù sao nó cũng là máu mủ của tôi, tôi đã không cho nó được một cuộc sống tử tế thì chớ, giờ còn vứt bỏ nó thì quá độc ác. Suy nghĩ mấy hôm liền, cuối cùng tôi quyết định nói với vợ.


--------


Chị…


Khi nghe anh nói, tôi sốc lắm, tôi không ngờ chồng mình lại đổ đốn như thế, đứa bé đã 4 tuổi, lớn hơn con gái tôi 1 tuổi, nghĩa là anh đã ăn vụng lâu lắm rồi. Thế mà tôi không biết gì, ngày ngày tin tưởng chồng. Tôi khóc lóc vật vã, chửi bới chồng kinh lắm, nhưng sau 2 ngày trấn tĩnh, thấy chồng bảo rằng giờ việc đã rồi, ả kia cũng đã bỏ anh đi lấy chồng khác, nếu tôi cũng muốn ly hôn thì anh sẽ sẵn sàng sống một mình với con riêng. Tôi nghĩ nếu giờ làm căng cũng không được tích sự gì. Hơn nữa, mẹ chồng tôi mà biết có khi lại mừng vì tôi không sinh con được nữa mà con riêng của chồng lại là con trai thì…



Cân nhắc mấy hôm, cuối cùng tôi gật đầu đồng ý để chồng đưa con riêng của anh về nhà sống. Tôi nhận thấy rõ chồng đang lo lắng, mỗi khi đi làm anh cứ gọi về nhà nhờ mẹ sang xem hộ thằng bé có bị tôi ngược đãi hay không. Mẹ chồng qua xem mấy lần, thấy tôi khi nào cũng chu đáo với cháu trai của bà thì hài lòng lắm. Trước đây bà ghét tôi như hắt nước đổ đi, giờ thấy tôi như vậy, bà thay đổi thái độ hẳn.


----------


Anh…


Từ ngày đưa thằng bé về nhà ở với cô ấy, tôi lo lắm, sợ vợ sẽ trút hết giận hờn lên đầu thằng bé nên tôi có nhờ mẹ mình qua xem tình hình thế nào mỗi khi tôi đi làm vắng nhà. Thỉnh thoảng tôi cũng hay về nhà bất chợt để quan sát thái độ của vợ và tôi đã rất bất ngờ khi thấy vợ luôn cưng con riêng của tôi hơn con đẻ của mình. Có lần cả hai đứa cùng đòi 1 món đồ chơi nhưng Mai đã lấy rồi đưa cho thằng bé, để con gái khóc nấc lên đòi. Có hôm con gái cô lao đến cầm cả cái bát gõ vào đầu Hiếu khiến thằng bé khóc ngằn ngặt, Mai đã ôm lấy thằng bé rồi đánh vào tay con gái. Những việc làm đó của Mai không thoát được sự quan sát của tôi. Tôi cảm kích vô cùng. Mặc dù tôi không ủng hộ việc phân biệt đối xử của Mai nhưng ít ra, việc làm của cô cũng phần nào thể hiện được thiện chí. Tôi bắt đầu yên tâm về vợ. Tôi tự nhủ sẽ làm việc chăm chỉ, kiếm thật nhiều tiền để lo cho vợ con một cuộc sống thật sung sướng và bù đắp cho vợ con.



Nhìn thấy vợ luôn lo lắng cho việc ăn uống của hai đứa trẻ, tôi vui lắm, nhưng tôi thấy rất lạ khi cô ấy thường xuyên nấu riêng hai phần ăn cho hai đứa. Tôi hỏi vì sao phải mất công như vậy thì cô ấy bảo: “Thằng bé lớn hơn, khẩu phần ăn cũng khác, không thể cho hai đứa ăn như nhau được. Nó là con trai nên em toàn cho ăn đồ bổ dưỡng hơn đấy. Đồ ăn của thằng bé khi nào cũng đắt hơn con nhà mình”.



Tôi thấy cũng có lý, hơn nữa, mọi việc chăm con đều do cô ấy phụ trách hết, không phiền đến tôi nên tôi cũng không dám can thiệp nhiều. Tôi còn thấy cảm động khi thấy Mai cưng con riêng của mình hơn con đẻ nữa đó chứ, chắc cô ấy cũng mong có thêm đứa con từ lâu nên khi sống với thằng bé, cô ấy có cảm tình là điều dễ hiểu, thật ra tôi rất thương cô ấy vì từ khi sinh con gái cô ấy đã mất khả năng sinh con. Phần thì tôi thấy có lỗi với vợ vì đã lừa dối có con riêng bên ngoài nhưng đó là lần sự cố ngoài ý muốn khi đi nhậu cùng đám chiến hữu tôi đã nghe lời thách đố của chúng nó để rồi sau đêm đó với tiếp thị là Thúy, cô ấy đã mang bầu, tôi đành phải có trách nhiệm với Thúy lẫn đứa bé.


------


Chị…


Từ ngày thằng ranh đấy về sống trong cái nhà này là tôi lại thấy chướng tai gai mắt. Không những thế, chồng và cả mẹ chồng lúc nào cũng chỉ có nó mà quên mất đứa con gái bé nhỏ của tôi. Thế nào mai mốt thằng bé đó lớn lên cũng cướp hết tài sản của nhà này còn con gái của tôi sẽ không có gì cả.



Họ nhìn thấy tôi chăm lo cho thằng bé thì mừng lắm, thay đổi thái độ với tôi nữa. Nhưng tôi biết họ chỉ giả vờ làm thế thôi chứ từ ngày có thằng bé đó, mẹ con tôi đã mất vị trí trong nhà này rồi. Rồi họ sẽ xem tôi như là ô sin để cung phụng nấu nướng giặt giũ cho thằng bé đó thôi. Sau này lớn lên, có khi nó xúi chồng tôi đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà để đón mẹ nó về cũng nên. Vì con trai, việc gì mà chồng với chồng không làm được chứ.



Chỉ vì cố gắng sinh con cho họ lúc cơ thể tôi đang ốm yếu mà tôi đã mãi không thể sinh thêm được đứa con nào nữa nên họ mới như vậy với tôi. Nhưng mà, tôi sẽ không để họ được toại nguyện. Ngôi nhà này là của con gái tôi, hạnh phúc này là của chúng tôi, không ai được xen vào.


---------


Anh...


Nhưng thằng bé về ở với tôi được khoảng 6 tháng thì người cứ gầy yếu dần, tôi hoảng lắm, cứ đòi đưa con đi khám nhưng Mai gạt đi bảo: “Khám xét gì, thằng bé đang phát triển, ốm thì sau này sẽ cao”. Nhưng sang tháng thứ 8 thì thằng bé bắt đầu thở khò khè, liên tục ốm sốt. Không thể để tình trạng này kéo dài, tôi bế con lên viện khám, mặc kệ sự phản đối của Mai.



Khám xong, tôi mới chết sững khi biết con mình bị suy dinh dưỡng nặng và yếu dần do ăn phải một chất độc bị cấm dùng trong thực phẩm. Nghe xong kết quả, tôi rụng rời tay chân. Tôi nghĩ ngay đến những tô cháo bổ dưỡng mà vợ mình đã chuẩn bị riêng cho thằng bé. Nước mắt tôi ứa ra, tim thắt lại. Không ngờ Mai lại độc ác kinh khủng như thế.


-------


Chị…


Hôm nay, chồng tôi đưa thằng bé đi khám mặc dù tôi đã ra sức ngăn cản nhưng anh không chịu. Tôi lo lắm, lỡ như anh phát hiện ra được việc đó là do tôi làm thì coi như xong. Ngồi ở nhà, ôm đứa con gái vào lòng, tôi thủ thỉ…


-----


Anh…


Tôi để con lại ở viện rồi lao về nhà, lúc đó Mai đang ôm đứa con gái vào lòng thủ thỉ: “Mẹ sẽ không để cho nó lấy hết của con đâu”. Lúc này, tôi mới biết được lòng dạ của cô vợ thảo hiền của mình. Tôi lao tới tát cho cô ta một cái như trời giáng. Cô ta có thể hận tôi, hành hạ tôi nhưng việc cô ta ra tay với một thằng bé hơn 4 tuổi đầu như thế là không thể tha thứ. Lúc này tôi không còn muốn nói gì với cô ta nữa, tôi chỉ muốn tránh xa con rắn độc ấy càng sớm càng tốt, tôi lên phòng, dọn quần áo của tôi và con trai mang qua nhà mẹ sống. Lúc kéo vali ra, nhìn đứa con gái tội nghiệp tôi rất xót, khi có một người mẹ như vậy, hy vọng con gái tôi sẽ không như mẹ nó. Mặc cho cô ta khóc lóc van xin nhưng tôi chỉ thấy kinh tởm.


-------


Chị….


Vậy là tôi coi như thất bại, mất tất cả rồi. Chồng ra đi, bỏ mặc mẹ con tôi ở đây, đến con gái anh cũng không thèm nhìn nữa rồi. Tôi hối hận lắm, có lẽ tôi đã sai rồi. Giờ hối hận thì làm được gì chứ, chồng sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi. Tôi sợ hãi nghĩ đến cảnh cả nhà chồng sẽ kéo qua đây… tôi rất sợ...