5 năm chung sống, vợ chồng chưa một lần gần gũi nhưng vẫn có đến 3 đứa con ruột
Tôi và chồng mình đã có 5 năm chung sống với nhau. Chúng tôi cũng như những cặp vợ chồng khác, đến với nhau là xuất phát điểm từ tình yêu. Sau 2 năm trời tìm hiểu, chân thành muốn sống với nhau thì một đám cưới giản dị được tổ chức bởi cả hai bên gia đình cũng không dư giả gì. Nhưng không sao, tôi thấy bằng lòng với những gì mình đang có trong tay. Chỉ cần có người chồng là anh, tôi chẳng còn sợ gì nữa. Ấy thế mà ông trời cứ trêu ngươi.
Đêm tân hôn, tôi chuẩn bị rất kĩ. Bởi đây là lần đầu tiên chúng tôi gần gũi nhau. Yêu nhau 2 năm nhưng chưa bao giờ vượt quá giới hạn, vì anh tôn trọng tôi, muốn giữ gìn cho tôi và bản thân tôi cũng muốn dành cái điều thiêng liêng ấy đến đêm tân hôn. Vậy mà…
Cuộc vui của chúng tôi chưa bắt đầu thì anh đã ôm mặt khóc nức nở. Tưởng anh đau ở đâu, tôi hốt hoảng lại gần hỏi thăm thì anh ôm chặt lấy tôi mà nói:
- Anh… Bị yếu sinh lý. Anh… Không thể làm một người chồng hoàn hảo của em được. Em bỏ anh đi.
Trời ơi, thú thực lòng khi ấy tôi không dám tin những lời anh nói đâu. Nếu vì chuyện này mà tôi bỏ anh, thì hóa chẳng tình yêu mấy năm qua là phù phiếm hay sao. Tôi ôm chặt lấy anh:
- Chúng mình cùng cố gắng anh nhé!
Đêm tân hôn của tôi trôi qua trong nước mắt như thế. Chúng tôi đã dùng rất nhiều cách, thuốc thang anh uống cũng nhiều nhưng chẳng có tác dụng. Lấy chồng hơn một năm, tôi vẫn còn là gái trinh. Tủi thân có, nghẹn ngào có nhưng anh đối xử với tôi quá tốt, tôi cũng yêu anh nên chẳng thể chia tay nhau được. Họ hàng, bố mẹ cứ thắc mắc chuyện tôi chưa mang thai. Anh yếu sinh lý là bí mật của chúng tôi. Tôi chẳng biết trả lời ra sao, chỉ biết dùng từ kế hoạch. Và rồi…
Chúng tôi âm thầm đi bác sĩ. Tôi không nhớ mình đã khóc nhiều thế nào khi bác sĩ nói chúng tôi vẫn có thể có con bằng phương pháp thụ tinh nhân tạo. Nhưng rồi niềm vui ấy bị chững lại bởi chúng tôi chưa có đủ tiền. Và để có con, vợ chồng tôi đã thống nhất cùng nhau cố gắng, cật lực kiếm tiền. Mọi người nhìn chúng tôi mà ngán ngẩm:
- Con không lo sinh, chỉ có lo tiền.
Tôi nghe nhưng cũng chẳng đáp lại. Bố mẹ giục giã nhiều, tôi cũng mệt mỏi, áp lực, mà mà có anh.
Ông trời có lẽ rủ lòng thương xót chúng tôi. Ngay lần đầu tiên, chúng tôi đã thành công. Tuyệt hơn, tôi lại còn mang thai 3 đứa trẻ cùng một lúc. Niềm vui quá đỗi lớn lao, tôi đã khóc ngất đi trong sung sướng. Tôi mang thai liền 3 đứa, mọi người ai cũng ngỡ ngàng. Anh ôm chặt lấy tôi, khóc nức nở, cảm ơn tôi rối rít:
- Ân tình này của em, kiếp sau có làm trâu làm ngựa anh cũng xin được báo đáp hết.
Câu nói của anh khiến tôi nấc nghẹn. Kiếp sau, tôi vẫn muốn anh làm chồng tôi mà kia. Tôi sinh mổ được 3 thiên thần nhỏ đáng yêu vô cùng, mọi người đến chúc mừng đông lắm. Chắc chẳng ai có thể ngờ được, vợ chồng tôi chưa một lần gần gũi suốt 5 năm trời chung sống nhưng lại có tới 3 người con ruột với nhau. Câu chuyện có thể các bạn thấy nó thật hoang đường, hoặc do tôi bịa ra. Nhưng với riêng vợ chồng tôi, nó là câu chuyện thật. Thật đến mức bây giờ mỗi khi nhắc lại, cả tôi và anh đều ứa nước mắt.
Tuy có vất vả, có khổ cực nhưng cả hai chúng tôi sẽ cố gắng nhất mức có thể để mang đến cho các con một cuộc sống tốt nhất. Còn các bạn hỏi vấn đề vợ chồng của chúng tôi ư. Tôi xin thưa rằng, khi tình yêu vượt ngưỡng, đến độ chỉ cần nhìn thấy nhau cười là mãn nguyện thì chuyện bản năng kia, có hay không cũng chẳng quan trọng gì. Miễn sao chúng tôi hạnh phúc với cuộc sống hiện tại mình đang có là được rồi.