Ban đầu, hai vợ chồng chỉ nghĩ “cứ để tự nhiên rồi con sẽ đến”. Nhưng càng chờ lâu, mỗi kỳ kinh lại trở thành một lần hụt hẫng. Áp lực khiến cả hai mất ngủ, dễ cáu gắt, quan hệ theo lịch và dần cảm thấy chuyện gần gũi giống một nhiệm vụ.

Đây là vòng tròn nhiều cặp đôi mong con gặp phải: chưa có thai nên căng thẳng, càng căng thẳng càng mệt mỏi, rồi tiếp tục thất vọng khi chưa thấy kết quả. Tuy nhiên, cũng không nên quy mọi khó khăn cho tâm lý. Stress có thể ảnh hưởng đến sức khỏe và đời sống vợ chồng, nhưng chậm có con vẫn cần được đánh giá dựa trên tuổi, thời gian mong con và sức khỏe sinh sản của cả hai.

Theo mình, bước đầu tiên là ngừng đổ lỗi. Hai người nên thống nhất một khoảng thời gian cố định để trao đổi về chuyện con cái, thay vì nhắc đến vấn đề này mỗi ngày. Có thể tạm giảm theo dõi quá nhiều ứng dụng, hội nhóm hoặc dấu hiệu cơ thể nếu chúng khiến mình thêm ám ảnh.

Quan trọng hơn, hãy biến sự chờ đợi thành một kế hoạch có mốc rõ ràng. Nếu người vợ dưới 35 tuổi, hai vợ chồng đã quan hệ đều đặn và không tránh thai khoảng 12 tháng nhưng chưa có thai thì nên đi khám; từ 35 tuổi trở lên, có thể chủ động sau khoảng 6 tháng. Nên đi sớm hơn khi kinh nguyệt bất thường, từng sảy thai, có bệnh phụ khoa hoặc dấu hiệu nam khoa. Đây cũng là các mốc thường được khuyến nghị trong đánh giá khả năng sinh sản. WHO

Mình có tìm hiểu cách tiếp cận của Hệ thống Phòng khám TS thuộc TS GROUP và thấy điểm đáng tham khảo là đồng hành với cả hai vợ chồng, thay vì chỉ tập trung vào người vợ hoặc một kết quả xét nghiệm. Khi đã có hướng kiểm tra và lộ trình cụ thể, nhiều cặp đôi cũng bớt cảm giác mơ hồ, bất lực.

Nếu căng thẳng kéo dài đến mức mất ngủ, né tránh gần gũi, thường xuyên xung đột hoặc không còn hứng thú với cuộc sống, mọi người đừng ngại tìm sự hỗ trợ tâm lý chuyên môn. Mong con là hành trình chung, không nên trở thành bài kiểm tra xem ai cố gắng nhiều hơn.

Có anh chị nào từng bị cuốn vào vòng tròn này không? Điều gì đã giúp hai vợ chồng nhẹ lòng hơn?