Sau bao nhiêu khó khăn chúng tôi thành vợ thành chồng. Gia đình tôi ghét anh vì nhà anh nghèo và có những quan niệm thậm chí cách đối xử không giống như nhà tôi. Bố mẹ tôi tự hào là công chức còn bố mẹ anh chỉ là những người buôn bán nhỏ. Anh rất thương tôi nhưng anh có những tật xấu là hay nói dối để giấu diếm chuyện này chuyện kia hoặc là nói cho qua chuyện mặc dù sau đó đều khai thật với tôi, và một tật xấu tôi vô cùng ghét đó là cá độ bóng đá. Tôi yêu anh và tin tưởng bởi vì sống mà không tin tưởng không cho người khác cơ hội thì sẽ rất khó chịu và cuộc sống tinh thần vô cùng khổ sở bởi sự nghi hoặc.
Khi còn độc thân, có vài lần anh làm tôi đau khổ,nhưng sau đó anh đã giải thích và chúng tôi lại hoà bình. Dù gây ra tội lỗi gì ngày nào anh cũng ghé thăm tôi. Tôi tha thứ mặc dù trong thời gian chờ đợi lời xin lỗi và giải thích của anh tôi chẳng thể làm được việc gì ngoài lúc vùi đầu vào bài vở: tôi ghi nhật ký.
Ngày chúng tôi lấy nhau, anh về sống với cả nhà tôi vì anh được gửi rể. Bố mẹ tôi nhiều nhà nên chúng tôi được sắp xếp ở 1 trong mấy ngôi nhà của bố mẹ. Bố mẹ tôi đọc trộm nhật ký của tôi trong một lần chúng tôi đi vắng, thái độ thù hằn của bố mẹ tôi đối với anh bắt đầu từ đó. Khi tôi mang thai, bố mẹ tôi cũng không tha cho, cứ lôi tôi ra nhiếc móc bắt chọn bố mẹ và chồng, tinh thần tôi mệt mỏi vì tôi bị bố mẹ dằn vặt không ngừng. Không thể tưởng tượng nổi khi bố mẹ tôi đều là bác sĩ nhưng họ lại hành hạ tinh thần tôi trong khi tôi đã bao lần van xin họ để tôi yên. Bố mẹ tôi bắt tôi phải nói với anh rằng phải xin lỗi bố mẹ tôi vì đã làm tôi đau khổ. Bố mẹ tôi không hề nói thẳng với anh mặc dù nhiều lần tôi yêu cầu. Từ khi mang thai đến khi sinh con không ngày nào tôi không khóc. Chồng tôi đề nghị ra ở riêng sau một vụ việc vụn vặt. Họ lại bắt tôi nói với anh rằng họ đuổi anh ra khỏi nhà. Chúng tôi ra đi không mang theo gì cả ngoài một ít tiền mặt tiết kiệm được định dùng khi sinh con. Còn tôi mang theo lời nhiếc móc hàng ngày, không ngày nào là bố mẹ tôi không điện thoại nhắn tin chửi bới tôi, dằn vặt tôi. Chồng tôi xót xa lắm.
Chúng tôi ra thuê phòng ở riêng, anh ngày nào cũng an ủi tôi. Nhưng ngày nào tôi cũng phải ở nhà một mình đến 9h đêm, anh nói anh phải đi làm thêm. Tôi thấy mình là gánh nặng cho anh.Có nhiều lúc tôi linh cảm thấy điều gì đó không rõ ràng nhưng tôi tự an ủi mình rằng không nên nghi ngờ chồng. Khi ra ở riêng anh lo cho tôi không thiếu thứ gì.
Thời gian qua đi, lúc tôi sắp sinh con, mẹ đề nghị tôi về nhà để mẹ chăm sốc còn anh thì không được về cùng, tôi đã không đồng ý ( hàng ngày tôi đã phải chịu sự bạo hành tinh thần của bố mẹ tôi qua điện thoại, giờ về nhà thì có khá hơn đâu, ít ra ở bên chồng tôi, bố mẹ chồng an ủi và chồng tôi yêu thương). Tôi đã tưởng cuộc sống đổi khác khi tôi sinh con, mẹ tôi đi thuê nhà trọ khác cho chúng tôi ở, mẹ tôi bảo ở gần để mẹ chạy qua chạy về, mẹ chồng tôi đã ở bên tôi chăm sóc tôi suốt 2 tuần đầu tiên sau khi sinh.
Sinh con được 3 ngày, anh không đi làm nữa mà cứ vùi đầu vào ngủ. Tôi đã thấy lạ. Tôi hỏi anh thì anh bảo anh nghỉ làm rồi, đến ngày thứ 5, bố chồng tôi xuống cầm tiền bảo là xuống chuộc xe cho mẹ anh. Tôi chết lặng, anh lại cá độ bóng đá. bao nhiêu tiền bạc đều nướng vào đó cả. Anh nói với tôi anh xin lỗi, anh đề nghị tôi hãy đưa con về nhà mẹ đẻ, còn anh sẽ làm lại từ đầu. Tôi lại vật vã trong đau khổ. Ngày ngày nhìn đứa con mới sinh ngủ ngon lành mà lòng tôi đau không chịu nổi. Tôi làm sao mà về nhà gặp bố mẹ tôi trong khi không ít lần tôi đã van xin bố mẹ tôi hãy để cho anh chứng minh là anh không bao giờ cá độ bóng đá nữa. Còn con tôi, chẳng lẽ ngay những ngày tháng đầu đời nó sẽ không còn bố nữa.Bố mẹ chồng cho tôi lựa chọn. Nhưng tôi biết chọn thế nào khi tôi chẳng còn tỉnh táo để suy nghĩ. Tôi hận anh vì toàn bộ tiền tôi để dành khi sinh nở đều bị anh lấy mất, tôi hận vì lại đẩy tôi về với bố mẹ tôi, nói ra chuyện này bố mẹ tôi sẽ càng hành hạ tôi hơn .Tôi ghét anh vì đã lừa dối tôi.
Ngày hôm đó tôi chỉ khóc không nói một lời nào nữa. Tôi ghét mọi thứ, cảm thấy hụt hẫng và uất ức. Tôi không yêu anh nữa. Nguội lạnh tất cả. Tôi luôn vì anh, luôn hi sinh chịu đựng tất cả vì anh, nhưng việc anh làm đã trả lại tôi như vậy đấy. Tôi nói với bố mẹ chồng rằng tôi muốn giữ kín chuyện này với bố mẹ tôi, và tôi muốn về nhà. Mọi người đều đồng ý còn anh nói anh sẽ theo tôi. 1 tháng sau anh xin đi làm trở lại, bố mẹ tôi cho phép về nhà không nói gì nữa nhưng sự hận thù không hề mất . Tôi nói với anh rằng tôi đang ghìm chặt sự căm ghét trong lòng vì thế nếu có lúc nào tôi nói năng quá đáng thì hãy bỏ qua. Tôi trở nên khó tính hay cáu gắt, tôi sẵn sàng quát ầm nhà lên vì thái độ của anh đôi khi là ngủ nướng, đôi khi lười làm việc nhà giúp tôi, hay về muộn... Anh đôi khi quát lại, đôi khi im lặng không nói gì. Tôi biết mình đôi khi vô lý nhưng tôi không thể kiểm soát được. Tôi không thể tha thứ cho những gì anh đã làm với tôi trong lúc tôi đang đau khổ nhất, tôi đã cảm kích anh như thế nào thì giờ tôi ghét anh thế đó. Tôi nói rằng tôi chỉ cho một cơ hội cuối cùng này, nhưng anh đừng mong tôi sẽ yêu thương anh như trước, vì anh như trước, tôi giờ chỉ vì con thôi, tôi sẽ làm mọi thứ để con tôi có được những thứ tốt nhất. Anh với tôi hãy cứ sống như 2 kẻ chung nhà ăn cùng mâm, hãy làm như tôi và anh vẫn như trước truớc mặt bố mẹ tôi.
Từ khi về nhà thỉnh thoảng bố mẹ tôi lại gây ra những cơn sóng gió nhỏ. Tất nhiên người nghe lại là tôi không phải là anh. Mẹ tôi bảo anh là thằng đào mỏ, rằng anh lấy tôi sung sướng còn chà đạp tôi nữa, mẹ tôi lôi chuyện xưa ra nhiếc móc. Rồi lại chửi gia đình bên anh không tiếc lời, mẹ tôi nói gia đình anh và cả anh nữa coi thường tôi, chà đạp tôi và gia đình tôi. .
Một hôm mẹ đưa tôi đi xem bói, người ta nói rằng anh là kẻ đào mỏ, rằng anh bước chân vào nhà tôi thì làm mẹ tôi đau ốm, rằng anh là kẻ không chung thuỷ, còn tiên đoán tôi sẽ bỏ anh. Tôi đã nói với mẹ chuyện gia đình nhỏ của tôi tự tôi sẽ giải quyết. Từ hôm đó trở về mẹ không để tôi yên, doạ sẽ lại đuổi anh ra khỏi nhà. Lại như cũ... Tôi chẳng biết làm gì nữa, mọi dây thần kinh trong người tôi như buông xuôi mọi thứ, tôi chỉ nghĩ đến con tôi, không có bố bên cạnh sẽ như thế nào, nhưng nếu bố nó như người ta nói sẽ như thế nào, nếu bố nó lại như cũ thì như thế nào. Tôi ghét anh nhưng không đến nỗi thù địch như vậy . Tôi không nghĩ nữa mà chỉ tập trung vào ôn thi văn bằng 2. Nghe mẹ tôi nói vậy, anh đề nghị chúng tôi hãy li thân một thời gian vì tôi là con đầu tôi không thể bỏ bố mẹ tôi mà anh cũng không để tôi làm thế; lại ra đường theo anh thì không được vì lương anh 3 cọc 3 đồng, lâu nay duy trì gia đình là nhờ 2 bên gia đình nội ngoại. Tôi về với bố mẹ tôi để anh cố gắng kiếm tiền có thể trang trải hết mọi thứ sẽ tái hợp.
Tôi không sợ điều gì, chỉ thương con tôi không có bố bên cạnh, ly thân như vậy mỗi lần thăm con lại như đi ăn vụng vậy. ông bà nội thăm cháu cũng thật tủi nhục. bao nhiêu năm quen sống có anh bên cạnh giờ phải mỗi người mỗi nơi tôi có chút chạnh lòng. Tôi chỉ muốn xem anh sẽ như thế nào, nhưng giờ càng ngày bố mẹ tôi càng gây áp lực bởi vì chuyện việc làm hay học văn bằng 2 của tôi chỉ có bố mẹ tôi giúp được, con tôi được sống thoải mái đầy đủ như bao đứa trẻ thành phố khác hay không cũng chỉ có bố mẹ tôi làm được. Nếu tôi không tạm thời ly thân thì bố mẹ tôi sẽ cắt viện trợ, từ bỏ tôi, tôi sẽ không được tận hiếu với bố mẹ tôi nữa vì dư định ông bà sẽ chuyển vào TP HCM sinh sống, tôi cũng không muốn trở thành gánh nặng của gia đình anh. Tôi thật sự không biết nên làm thế nào nữa. Tôi muốn buông xuôi nhưng cũng không ít dằn vặt.