em kết hôn đã được 3 năm.Nhưng vợ chồng xảy ra mâu thuẫn ngay từ trước hôm cưới.Em với chồng quen nhau được 2 năm thì em có bầu.Tưởng rằng yêu nhau hiểu nhau thì cái kết là 1 đám cưới nhưng không ngay khi em thông báo với anh thì em mới biết chồng em có quan hệ với 1 cô gái nữa ở quê họ cũng yêu nhau từng ấy năm.Em chịu mọi sự dày vò nhục nhã từ anh và cô gái ấy họ trách em ích kỷ chỉ biết đến mình nhưng em cố gắng níu kéo anh để kết hôn chỉ mong con sinh ra có bố. gia đình anh lại đồng ý em ( có lẽ họ ở quê còn em là người thành phố mong muốn con mình được thoát ly, cho đến gần đây em mới hiểu rõ từ xâu xa ấy ).Trong những ngày tháng hôn nhân ấy em như sống ko bằng chết chịu bờn cợt tình cảm của chồng , có bước vào hôn nhân mới biết được mặt trái của nó, chồng em vs cô gái ấy công khai qua lại với nhau, em và gia đình nói chuyển thẳng thắn với gia đình chồng thì mọi người lại nói cô gái kia ngu còn em vẫn là vợ và bỏ qua đi.Em ko muốn đánh ghen hay làm bất cứ zì khác vì nói thực em giữ thể diện gia đình và với gia đình nhà chồng em về chơi họ cũng đối tối với em nên em ko muốn phụ lòng người lớn.Sau khi kết hôn thi vc em ở nhà ngoại.Nhưng chồng em chỉ cả ngày từ sáng đến đêm chơi điện tử trước mặt bố mẹ gọi sai vợ ko ra gì? nói chuyện với người lớn thì trống ko cợt nhả ko tôn trọng.Bố mẹ em phải nuôi cả 2 vc .Vì em có bầu ko đi làm được còn anh thì ko?Chứng kiến cảnh con rẻ chẳng làm ăn lại còn chơi bời gái gú bố mẹ cũng khó chịu nhưng fai nhịn nhục vì em.Rồi đến lúc em sinh con, con được 1 tháng về quê bé ốm nặng nhưng ko 1 ai gọi bác sĩ hoặc mua thuốc.Em thì không biết đường và sinh vào mùa đông nhà thì ở cạnh cánh đồng gió to ko đi mua được khi em xin ra ngoại cho cháu đi khám thì ai cũng phản đối vì bảo sắp tết rồi, em ko biết là ở quê các mẹ thế nào nhưng ở đây họ nói ai cũng sinh con có làm sao đâu sổ mũi tý thôi cái số nó chết thì vất tủ cũng chết ( trích lời ông nội ) em bức xúc vô cùng còn chông khi ấy chỉ nhăm nhe đồi tiền mà mọi người cho bé để đi mua quần áo đẹp khi ấy em fai nhờ mẹ và bác bắt taxi gần 100km về đón mẹ con em.Ngày hôm ấy các bác ở quê tắm cho bé mà làm bé chảy máu rốn nhưng lại đổ sang cho em, chồng em thì mang 1 đống củi khô vào đốt như hun chuột con bé thì khóc ngặt ngẽo.May đợt đó bé cấp cứu kịp vì viêm phổi cấp.Nhưng những ngày tháng mẹ con em nằm viện em tủi hổ vô cùng chỉ có mẹ và ng nhà em lên thăm, bên phia đằng nội thì có bà nội gọi 1 2 lần hỏi thăm còn chồng em thì ....biết con nằm viện ra nhìn con cái zồi đi chơi đêm về nằm ngủ đc 2 hôm thì về quê đến khi nói thì còn quay sang bảo mỗi mình mày chăm con thôi à.Và lại sắm quần áo mới về quê ăn tết với cô gái ấy chẳng cần biết mẹ con em ra sao?Sau lần đó khoảng 1 tháng vc em xảy ra mâu thuẩn đỉnh điểm là yahoo chồng em có avata cô gái đó nhưng chồng em lại đổ sang cho em cố ý để vào nghe mà buồn cười nhưng cũng ức chế lắm các mẹ ạ em ko biết pass yahoo chồng, ko biết mặt mũi cô ấy thế nào thì em để vào làm thế nào đc, mà kể cả có làm thì em là ng làm ầm lên chứ đây ngược lại là chồng. Trước mặt gia đình em chồng em có những lời lẽ ko chấp nhận được nên em làm giấy li hôn, chồng em kí và em làm 1 tờ đơn li hôn đơn phương nữa nộp ra tòa ( em cũng mất 2tr vào để mong tòa xử nhanh cho em ) nhưng tòa gọi điện thì chồng em kêu đồng ý li hôn nhưng nhất quyết không đến tòa.Tòa kêu ko xử được vì trong thời gian đó chồngem chốn về quê ( em đăng ký kết hôn ngoài này và chuyển khẩu cho chông ra đây rồi )Nhưng tòa kêu vì chồng ko ra nên ko xử được xử vắng mặt thì chồng em phải làm đơn nhưng chồng em nhất quyết không làm.Lằng nhằng 3 tháng trời ko giải quyết được mẹ chồng em ra xin lỗi gia đình em mong cho chồng em 1 cơ hội dù sao cũng vì đứa bé còn quá nhỏ.Gia đình em đồng y em cũng làm đơn xin rút đơn nhưng hồ sơ vẫn để ở tòa.Cho đến giờ đã 2 năm rồi nhưng trong thời gian qua sức chịu đựng em cũng quá giới hạn.Chồng em cao tay hơn trước mặt mọi người là 1 ng chồng ngọt 1 ng cha thương con.Đi tàu mấy tháng nhưng tiền lương thì mẹ chồng em giữ 1 tháng đồng ý cho cháu 2tr thêm tiền nuôi con.Nhung chỉ có 4 5 tháng nhưng 2 mẹ con em fai bồng bế nhau về mà về thì lại mang tiếng xin ông bà tiền nhục lắm các mẹ ạ.Ko về thì thiệt vì gánh nặng lên vai bố mẹ em, con em lại bị bệnh nữa nên ngày nào cũng đi chữa bệnh 1 tháng mất vào cháu cũng gần 5tr.Chồng em về ko đi làm nữa kêu đi học ( nói thật là lười ) em tưởng đi làm rồi suy nghĩ chững chạc hơn nhưng không sáng đến đêm chơi điện tử ăn cơm fai mời xuống bố mẹ đi làm mêt nhọc muốn nghỉ sớm nhưng chồng em cứ bật đèn chơi đt đem thi thoảng chửi bậy bố mẹ ko ngủ được khuyên ngủ sớm nhưng chồng em bỏ ngoài tai lắm lúc còn bố láo.Bố em tức đuổi 2 vc ra ở riêng ( ý bố em là muốn thử xem con rể nếu yêu thương vợ con sẽ đi làm)nhưng ra ở riêng em fai lo ,chồng em đc sức đi thông đêm về muộn con ốm cũng mặc kệ nhưng trc mặt người khác thì chăm lo cho con lắm.Em để con bị muỗi đốt là cũng lườm nguýt nói em nhưng bản thân làm con ngã cắm mặt xuống đất thì cười hả hả khi em nói thì lại cãi đổ vạ cho em luôn.Nhà cửa có con nhỏ thì bừa kinh khủng giày dép đi trong nhà đi đến tận giường ngủ đi cả vào trong chiếu ( hồi ở nhà ngoại cũng thế đi cả lên tầng ) nói thì lại bảo tưởng nhà sạch lắm à.Có mấy hôm em ko còn tiền thì chồng em lo mấy hôm tiền thức ăn và 1 hộp sữa cho con thì kêu tốn bạn bè đến thì than và nói lo cho vợ cho con thế là tụi em cãi nhau.Vì em ức và đợt đấy con em lại nhập viện 1 lần nữa nhưng ông bà nội ko 1 lời hỏi thăm lại còn bảo cho cháu về quê chơi trong khi cháu nằm viện bị tay chân miệng còn bố nó thì đến nhìn mặt còn 1 tý lại về mẹ em fai đóng tiền viện phí mua hộp sữa bột cho cháu mà chồng em lúc cãi nhau còn nói ông bà lo đc gì có mấy hộp sữa mút.Em tức bỏ về mẹ đẻ mấy hôm sau chồng em lại xin lỗi.Lại chơi đùa với con em mong chồng em sẽ thay đổi nhưng ko, chồng em ăn chơi quá đà nợ nần đòi cắm xe em ( xe bố mẹ mua cho em ) em ko đồng ý lại chửi và vặn sang bố mẹ em ) em cho gia đình biết và gia đình nói chuyện vs bố mẹ chồng em nhưng họ lại trách ngược em dù chồng có sai hay thế nào cũng fai giữ cho chồng.và lôi chuyện ngày xưa vì họ em mới đc sinh cháu ( chuyện này chồng em ko biết ) . Trước em ko tin nhưng chính chú chồng em nói vs em là mẹ chồng em ko thật lòng tốt với em nhưng em ko tin, giờ càng ngày em càng tin vì vấn đề tiền nong tàn đẩy sang cho gia đình em lo hết, kêu fai có trách nhiệm với chồng em nữa , nhưng khi chồng em đi làm thì giữ lương khi chồng em về thì kêu hết và bắt em và gia đình em fai có trách nhiệm em ko lo đc thì giờ càng thờ ơ vs em.em kêu lo cho bé đã tốn thì họ lại bảo em vất con về ông bà nuôi.Thử nghĩ xem ở đây có mẹ nào nhẫn tâm vứt con về quê cho ông bà nuôi hàng ngày chỉ cơm vs trứng. xa rời vòng tay chăm sóc của mẹ.Chồng em thì khỏi nói vẫn lằng nhằng vs cô gái ấy kể cả khi con nằm viện, đi chơi đt đến muộn, nhậu nhẹt qua đêm, nợ nần h thì em biết nợ bao nhiêu.Cắm xe ko đc giờ cắm giấy tờ ..Vc em giờ ngủ chung giường nhưng thân ai lấy lo và ăn riêng vfi chồng em bảo vs mọi ng 1 tháng ông bà cho mấy tr.Nhưng bản thân em và gia đình thì ko biết.Em bảo chồng giờ số tiền đó chồngem tiêu riêng đi em lo tiền nhà , con cái và các khoản khác.Nhưng âm và âm giờ nợ nần nữa đã thế còn hay đi qua đem hay nhậu nhẹt mở mồm là chửi bậy em mệt mỏi muốn li hôn bây giờ em cũng có thu nhập ôn định rồi .Nhưng chồng em nhất quyết ko chiu li hôn.Em muốn li hôn đơn phương nhưng nghĩ đến cách đây 2 năm mất tiền mà cũng chẳng được giải quyêt.Nhẫn nhục vì con để con có bố nhưng suy nghĩ ki trẻ con ko đc sống trong môi trường lành mạnh gia đình ko hạnh phúc chứng kiên bố văng tục chửi bậy ( chồng em còn hay hát bài phản nghịch vs dạy con hát linh tinh đánh ng lớn nữa ) thì thiết nghĩ sau này liệu mình có thể dạy dỗ được con.Nhất là bé gái.


Các mẹ cho em lời khuyên với.