Em viết hơi dài chút các mẹ cố gắng đọc và cho em lời khuyên nhé. Và có liên quan chút về bài trước bên tiêu đề Mong các mẹ tư vấn giúp em về Mát xa nên hiểu như thế nào?
Tối qua vk ck em có ngồi nc rất nhiều với nhau. Bát đầu từ cs vk ck từ lúc cưới đến giờ là gần 2 năm, cũng gần 2 năm đó em bị ăn đòn liên tục, thậm chí em có bầu tới tháng 8,9 bụng to vượt mặt vẫn còn bị ăn đòn. Với 1 cái lý do là trước khi em về làm vk anh thì em không còn là con gái nữa. Và em cũng đã thú thật với anh về việc này, anh nói anh bỏ qua quá khứ và vẫn nhất quyết cưới em về làm vk. Em sinh con mới đc 20 ngày anh xuống phòng đánh dập đánh dụi em cũng với cái lý do đó. Sau đó 1 tuần nữa lại đánh tiếp. Rồi nói k cần mẹ con em, đuổi mẹ con em đi. Lúc đó em đa quyết định bế con đi rồi, nhưng vì mẹ ck em khóc rồi xin anh chị em khuyên em đừng đi, để bà khuyên ck em. Bà hứa với anh chị em là bà sẽ đảm bảo an toàn cho mẹ con em, Nghĩ thấy cũng thương bà nên em lại cố gắng ở lại. Nhưng cho tới bây giờ thì cứ mỗi lần vk ck có chuyện đánh nhau hay cãi nhau thì bà lại đổ tại em hết. tại em ương buóng và không biết chiều ck.
Tính em thì nóng tính và thẳng thắn, không khéo ăn khéo nói, không ngọt nhạt như ng ta. ck em thì cũng nóng tính như em và chỉ cần hở 1 chút là đánh em với tât cả những lý do rât vô lý. Em sing con thì em phải trông con, không dọn dẹp được việc nhà nhiều nên bà thường dọn việc nhà, Vậy mà ck em để ý và nói em lười biếng, không chịu dọn dẹp nhà cửa mà lại để bà dọn. Trong nhà có 2 ng thì 1 trông con, 2 don nhà. Khi nào bà trông cháu thì em dọn nhà, mà em trông cháu thì bà cơm nước. Con em 11 tháng nhưng cháu rất nghịch nên bà không trông được lâu. Ngay cả ck em đi làm về chơi với con chỉ được 1 lúc rồi lại hất sang cho em. nói mệt và nó quấy quá không bế được. Từ những cái nhỏ nhặt nhât như vk ck đang vui vẻ mà chỉ cần nói đùa 1 câu gì đó hơi quá tý là bị ăn đòn. Em làm sai hay không may hư hỏng gì trong nhà là lại bị mắng chửi thậm tệ, đào cha bấng mẹ em lên rồi ném đồ đạc vào mặt và người em. Những lúc đó em rất hận.
Anh còn nói làm vk phải công dung ngôn hạnh, tề gia nội trợ,em thì thẳng thắn mà nói thì emm không thể đáp ứng được các nhu cầu đó của anh. Vì em k biết anh yêu cầu như thế nên em mới theo anh về làm vk, nếu biết trước yêu cầu của anh là vậy thì em cũng k dám bước chân về nhà anh đâu. và em chỉ được có vậy thôi ,cố gắng lắm cũng chẳng thể hơn đc nữa, chỉ có xấu đi nữa thôi. 1 tháng nay em ốm , đi bệnh viện 2 lần để chữa trị và lấy thuốc về nhà uống mà anh cũng chẳng biết em bị bệnh gì, cũng chẳng hỏi thăm hay động viên em lấy 1 câu. Lúc em chưa đi bv khám bệnh em có nói là em đau chỗ nọ em đau chỗ kia, anh cũng chẳng hé răng nói nửa lời nào với em. EM đau quá ngồi nhăn nhó ở 1 góc nhà, tới lúc cho con ăn Con đánh đổ bát cháo lại đổ là em hất bát cháo của con và nhảy vào định đánh em. Mà mẹ ck em cũng thấy con em đánh đổ bát cháo và bà cũng nói ngay lúc đó mà vẫn cứ muốn nhảy vào để cấu xé. EM thực sự rất mệt mỏi các anh chị ạ.
Em 25 tuổi Ck em 37 tuổi mới lấy em, tưởng anh lấy vk muộn thì sẽ biết thương vk thương con, nhưng ai dè anh đối xử với em tệ quá.
Nói lại chuyện đi mát xa thì lúc đầu anh nói ngồi ngoài chờ trả tiền, sau lại nói đàn ông ai thấy gái chẳng thích, rồi tiếp sau lại nói anh k thích mấy con mát xa vì con nào cũng trát phấn khắp mặt nên k thích. EM nói anh k thích thì anh rủ nau đi vào đó làm gì? Chẳng có thằng đàn ông nào mà bước chân đến đó lại đứng ngoài hết. Sau đó anh lại bảo là trả tiền hết có vài trăm ngàn. Lúc đó em cũng bạo mồm nói anh có cần em đọc vị ra là bieu nhieu tiền k? Anh định nói gì nhưng chưa nói được thì em lại nói tiếp, ở trên mạng nó có đầy ra kìa. THì lúc đó anh lại k nói nữa.( Nhuưng thục ra thì em có biết là bao nhiêu tiền đâu, cũng chưa từng đọc trên mạng lần nào, cứ nói đại vậy thôi)
Em nói vk ck mình k sống được với nhau nữa thì nên giải quyết đi, mẹ ck sáng nay cũng nói như vậy k biết anh có nghe đc k? Cứ sống vậy thì làm khổ ng khác. Ck em bảo không ngờ em là loại ng như vậy. Em cũng nói rõ ràng là đến giờ em k còn sức để chịu đựng những trận đòn của anh nữa, em mệt mỏi lắm. Chẳng có ai lấy ck mà muốn gd tan đàn xẻ nghé cả. nhưng vì cái duyên cái nợ có thể không sống được với nhau thì đành phải chấp nhận thôi.
Rồi anh nói Không vì con thì anh cũng đã k sống với em từ lâu rồi.Nếu muốn thì em viết đơn đi anh ký cho, nhưng để thằng bé ở lại với anh. Em hỏi anh có cần mẹ anh k? Anh trả lời anh cần mẹ để anh phụng dưỡng. EM nói anh gần 40t mà còn cần mẹ anh đến vậy thì con em chưa đến 1 tuổi phải rất rất cần em. Em nói tiếp nhà ng ta ck nó còn dọn đỡ cho vk con hay mẹ, ai đó dọn đỡ cho vk thì còn nghĩ uh đỡ cho vk chút nào tốt chút đó. nhưng nhà này thì cái gì cũng phải vk làm mới chịu vừa con cái, vừa dọn nhà phải làm hết, mẹ dọn 1 tý là thấy khó chịu trong lòng và tìm cách mắng vk. Thấy cái cầu thang bẩn hay nhà chỗ nọ chỗ kia bẩn thì nhẹ nhàng bảo vk lau đi hay vk làm sai, hỏng cái gì thì nhẹ nhàng nói. Nhưng k. ck em cứ phải là có bao giờ nhìn thấy cái cầu thang, bàn ghế bụi bặm mà lau đi k? đồ lười nhác, không biết sắp xếp thời gian mà dọn dẹp. Làm cái gì cũng hư cũng hỏng, không được cái gì hết, nói thì cãi lại. k bao giờ vui vẻ nhận sai.
Nói thật em ở nhà trông con với mẹ ck,xét nét em từng cái tóc, từng câu nói đùa với con, gội đầu cũng k được thả tóc cho khô mà phải cột lên. Con k chịu ăn, em thì đau ốm bực quá em nói " cái thằng này ăn uống hay thật nhả hết ra nhà hoặc là thôi ông ơi ông nghich vừa thôi" là mẹ ck em lại nói là k được nói con như thế. CHo con ăn mà rớt 1 hạt cũng nói. EM điên quá nói nói lại luôn trước mặt ck. co k nói thì bảo con k nói, nhưng con nói thì lại bảo con cãi mẹ, nhưng cho con nít ăn thì phải vung vãi là chuyện thường mà mẹ, gạt cái thì nhưng nó ăn thì nó lại chừa lại 1 chút nên nó rơt ra với trong lúc chờ nó nuốt hết k may nó rớt xuống 1 chút có sao đâu. Mình ng lớn ăn còn vũng vãi nói gì con nít. Thé là mẹ ck em nói. Tao nói cái gì mày cũng cãi lại, Nói cho mà biết còn nói lại được. Nghĩ mà thấy ức chế lắm các mẹ à. Bè trông cháu không trông được lâu thì em phải trông, bà cơm nước, nhưng em có cảm giác như là bà nghĩ mình k chịu làm cứ ôm con để bà làm hết nên lúc nào cũng thấy vẻ mặt của bà nó nặng nề khiến em cung khó chịu.
Bà rất khôn khéo trong cách ăn nói với hàng xóm rồi dậy em mỗi khi vk ck cãi nhau thì mình phải nhẹ nhàng anh cái này anh cái kia, hay ck đi làm về phải vui vẻ cười nói k được mặt nặng mày nhẹ với ck, coi như k có chuyện gì xảy ra. Thú thực các mẹ là em không thể làm được như thê. EM cảm thấy rất khó chịu khi vừa bị ăn đòn mà lại phải vừa coi như k có chuyện gì xảy ra rồi vui vui vẻ vẻ, Em k thể làm đc điều đó. VÌ em cũng ương tính.
Quay lại chuyện vk ck em cứ nói nhưng chuyện cũ như thế để cho ck em hiểu rồi em nói cái lúc cảm thấy tức giận trong lòng em muốn làm 1 cái gì đó hay đi đâu đó 1 vài ngày để cho bõ tức cưũng giống như anh thôi, nhưng ai nói đi đâu thì để con lại nghe có buồn cười k. con em thì em đi đâu nó phải đi đó chứ? Anh mà nói như thế người khác nghe đc nó cười vào mũi anh đó. Sau đó ck em lại nói lúc tức lên thì nói vậy, em bảo anh nói điều đó rất nhiêu lần rồi chứ k phải 1 lần. Nói tới đây ck em khùng lên và chửi em, câm con mẹ mày đi. EM nói, vk ck mới nc với nhau như thế mà anh đã khùng lên rồi thì sao mà giải quyết đc vấn đề. Con mẹ em với anh cũng giống nhau thôi. Thế là ck em lồm cồm bò dậy cầm cái diều kiển máy lạnh định đánh em và nói mày nói gì? Em im và quay người đi luôn. Nếu lúc đó mà nói thêm câu nào chắc ăn đòn lũn.
Thực sự giờ em k biết nên làm thế nào nữa. Còn ở lại đây chắc chắn vk ck em khắc khẩu chắc chắn là phải chịu đựng đòn đến hết đời. mà ly hôn thì con còn nhỏ k biết có phải là 1 quyết định đúng k nữa.
Em nói thêm với các mẹ ở trên là từ ngày em bước chân về đây em k bao giờ được đi đâu, thậm chí em đi chợ mua gói băng vệ sinh cũng phải báo cáo với mẹ ck, đi đâu mua gì. Nửa năm muốn cho con xuống nhà anh chị ruột chơi 1 ngày cũng phải xin ck trước, ck đồng ý cho đi thì xuống xin mẹ ck, mẹ ck k đồng ý thì ở nhà.Thì làm sao mà các mẹ bảo là em nói với ck mệt mỏi đi mát xa hay đi đâu đó cho thoãi mái.
Thực sự mà nói thì em cũng đã rất nhiều lần muốn viết nên những dòng tâm sự này về cuộc sống gd của em để xin các anh chị trong diễn đàn 1 lời khuyên chân thành nhất. Nhưng em đã không đủ can đảm để viết lên câu chuyện của mình, Chỉ vì 1 tháng nay từ ngày chén cháo con đánh đổ vk ck nặng nề với nhau từ đó và đến chủ nhật thì em phát hiện ra chuyện ck đi Mát xa nên mâu thuẫn bắt đầu nỏ ra lớn hơn và em thấy mệt mỏi vô cùng, cùng lúc đó thì ý chí ly hôn của em bắt đầu lại trỗi dậy 1 lần nữa. Nên em mới quyết định nói lên câu chuyện của mình để các mẹ cho em 1 lời khuyên tốt nhất.
Thực sự mà nói thì cứ mỗi lần trong đầu em nghĩ tới ly hôn và chỉ định chờ ck đi làm tối về để nói nhưng cứ nhìn đến con thơ dại quấn lấy bố khi bố mới đi làm về và 2 bố con ngồi chơi với nhau thì lòng em lại chùng xuống.Thực sự mà nói thì em không biết phải làm thế nào nữa. Em chỉ biết 1 điều là nếu em còn tiếp tục ở lại đây thì cả đời em chắc lúc nào cũng chỉ nơm nớp lo không biết khi nào mình bị ăn đòn, Còn ly hôn thì có phải là 1 quyết định đúng đắn k? Giải thoát cho mình thì còn con mình ra sao khi không có cha?
Các chị ạ, bây giờ em thực sự không biết nên làm thế nào nữa. Em rất mong được những lời khuyên chân thành từ các chị.