(Loay hoay không đăng ký được, đành mượn tạm ID của đứa bạn thân)
Chào các chị,
Tôi đang mang thai đứa con thứ 3, và đang nghĩ đến việc ly hôn. Đã có lúc tôi giận chính bản thân mình khi đã để cho việc này xảy ra. Cuộc sống gia đình đã như địa ngục, tôi đã từng ly thân và làm đầy đủ thủ tục để ly hôn, nhưng rồi sự yếu lòng của một người mẹ trước ánh mắt con thơ, cùng với nỗi sợ trả thù của người chồng vô đạo đức, tôi đã quay về với cuộc sống tăm tối đó. Tôi chấp nhận một cuộc sống hết yêu thương, hết tôn trọng, công việc ai người nấy lo, chi tiêu trong gia đình phân chia rõ ràng, không biết đến tiền bạc của nhau. Giá như chỉ cần như thế để giữ một gia đình, tôi nghĩ mình đủ sức chịu đựng. Chỉ cần con thơ thủ thỉ bên tai mẹ “con yêu mẹ nhất trên đời” và với một chút tự kỷ ám thị, tôi nghĩ tôi sẽ còn tồn tại trong hoàn cảnh ấy. Tôi xem như mình có chồng cũng như không, thế nhưng tôi vẫn phải làm bổn phận một người vợ với anh ta. Và những đêm phải gần chồng là những đêm tủi hổ và ê chề. Đó là những lúc tôi cảm nhận rất rõ tôi căm ghét và ghê tởm anh ta đến thế nào. Tôi không che giấu được cảm giác đó, thậm chí phải dùng gối che kín cả mặt. Vậy mà tôi đã để mình mang thai. Vì lý do sức khỏe, tôi không thể dùng các biện pháp tránh thai khác, nên hàng tháng tôi phải dùng đến Postinor. Lần này cũng thế, vậy mà…
Tôi không bao giờ muốn mình có con với con người đó, càng không phải lúc này. Tôi đã đến bệnh viện, nhưng khi bác sỹ hỏi nên dưỡng hay bỏ, tôi lại bảo là dưỡng. Tôi đến trường mầm non của con, lén nhìn con chơi đùa với các bạn, và hình dung vài năm nữa, tôi cũng sẽ có một thiên thần đáng yêu như thế, mà con cũng thích có em bé nữa. Chỉ khi nghĩ đến cái thai như một phần máu thịt của riêng mình, là con của riêng tôi, là em của các con, tôi mới chăm sóc nó. Nhưng khi về với cuộc sống gia đình, ở bên cạnh anh ta, nhìn thấy anh ta, tôi lại muốn từ bỏ nó. Tôi không muốn nhìn thấy nó hiện diện trong con người tôi với hình dáng của anh ta. Tôi đã quay lại bệnh viện 2 lần nữa, nhưng cuối cùng vẫn ra về và đến chùa sám hối cho suy nghĩ bỏ con của mình.
Phần anh ta cũng không quan tâm đến việc giữ hay bỏ con, việc đó là tùy ở tôi. Mặc dù có lúc lại bảo “anh cũng sợ việc bỏ con, nhưng giữ lại chỉ sợ em vất vả”. Nhưng tôi biết đó chỉ là những câu nói đầu môi, tôi đã quá rõ con người đó trong chừng đó năm chung sống. Và bây giờ càng thấm thía hơn rất nhiều. Thời gian ốm nghén, anh ta cũng không san sẻ công việc trong nhà. Tôi đi làm cả ngày ở cơ quan, đến chiều về nhà người xanh như tàu lá. Nhà có bố mẹ chồng, nhưng chiều nào mẹ chồng cũng có ý chờ con dâu về sửa soạn cơm nước, mặc dù bà ấy biết tôi nghén đến thế nào. Có hôm mẹ chồng đang rửa rau, tôi nôn tháo trong phòng tắm, chồng đi xuống nhìn rồi bảo “Xong chưa, ra nấu cơm” Mẹ chồng cũng chẳng nói tiếng nào. Những việc tôi được phân chia để làm trước đây như lau nhà, lau phòng vệ sinh thì bây giờ tôi vẫn phải có trách nhiệm làm. Hôm nào chưa làm thì chồng đã nhắc nhở. Tuy sống với mẹ chồng, nhưng mẹ chồng tôi hiếm khi phải nhắc nhở hay khiển trách tôi điều gì, vì điều đó đã có con trai bà làm và làm rất tốt. Người duy nhất chia sẻ bớt công việc trong nhà lại là bố chồng tôi.
Và sáng nay, tôi và anh ta đã gây nhau khi ông bà đi vắng. Anh ta đã lên tiếng đuổi tôi ra khỏi nhà, bảo rằng anh ta bất cần tất cả. Đã nhiều lần như thế, nhưng khi tôi bỏ về nhà bố mẹ tôi thì anh ta đến năn nỉ, thậm chí gây sự. Tôi đã yêu cầu anh ta ký vào đơn, và giải quyết mọi chuyện rõ ràng trước khi tôi rời khỏi nhà.
Các chị hãy cho tôi một lời khuyên xem tôi có nên ly hôn trong thời gian này. Tôi chỉ có thể nuôi được 1 bé nhỏ và em bé trong bụng sau khi ly hôn. Thực sự là tôi đang rối bời. Rất cần một lời khuyên của các chị