Sài gòn-Quận 8, Ngày 3/10/2021.
Tôi năm nay 33 tuổi, lập gia đình đã 6 năm và có 2 bé, bé sau thì hơn 10 tháng tuổi. Trải qua 6 năm, vợ chồng chúng tôi đã trả qua nhiều giai đoạn cung bậc khác nhau, từ mặn nồng lúc mới cưới đến thường xuyên bất đồng vì nhận ra nhiều tật xấu của vợ (theo cảm nhận của tôi), trái ngược với hình mẫu một người phụ nữ tôi mong đợi – chăm chỉ, đảm đang, chu đáo; rồi đến giai đoạn nhắm mắt chấp nhận tật xấu của người bạn đời để gia đình yên ấm vì tương lai của con và đến hiện tại tôi nhận ra rằng việc nhắm mắt chấp nhận chỉ tạm thời giúp gia đình tôi yên ấm nhưng nỗi chán chường lớn lên từng ngày trong người tôi mà tôi không hề hay biết, đến lúc phát ra tôi tưởng chừng như muốn ngừng ngay cuộc hôn nhân này.
Trước tiên tôi muốn giới thiệu qua về con người mình để bạn đọc có thể phần nào loại trừ hoặc đánh giá được nguồn cơn của những tình huống phát sinh trong cuộc sống gia đình tôi. Tôi xuất thân từ nông thôn, vào Sài Gòn lập nghiệp bằng hai bàn tay trắng sau khi tốt nghiệp đại học. Tôi vốn khó khăn từ nhỏ, bố mẹ đi làm xa nên phải vừa học vừa lo chu toàn nội trợ cơm nước cho các em, tôi tự ý thức về bản thân từ nhỏ nên hoàn toàn xa rời các tệ nạn như nhậu nhẹt, hút thuốc, cờ bạc, chơi bời. Cưới vợ năm 27 tuổi, mua đất năm 28 tuổi, mua nhà năm 30 tuổi. Tôi dồn toàn tâm trí cho gia đình mình, chưa bao giờ có ý niệm ngoài luồng với người khác từ khi quen biết người vợ hiện tại. Trong công việc, tôi dần khẳng định được bản thân và thăng tiến trong công việc và lên chức trưởng phòng năm 32 tuổi. Tôi làm trong một công ty lớn, nhà máy tôi làm có công suất hiện tại lên đến gần 1000 tấn sản phẩm Kết cấu thép mỗi tháng. Tôi là trưởng phòng Kế hoạch của nhà máy, đảm nhận từ việc tiếp nhận tất cả dự án về nhà máy, lập kế hoạch triển khai, chuẩn bị nhân vật lực, kiểm soát triển khai, báo cáo giải trình kết quả, đến xuất hàng và đóng dự án. Vì vậy công việc của tôi rất áp lực, có thể nói làm cả ngày đêm vẫn không hết việc, lúc nào cũng có việc phải làm.
Và tất nhiên ai cũng có điểm yếu, tôi khá thẳng tính, thỉnh thoảng khá nóng tính, tôi tập trung quá nhiều cho công việc và gia đình nên ít phát triển về mặt ngoại giao xã hội, bạn bè; tôi bị ảnh hưởng tâm lý an toàn ổn định nên chưa có đột phá về mặt kinh tế, vẫn là một người làm công ăn lương, tất nhiên lương trưởng phòng thì cũng không đến nỗi nào.
Vợ tôi thì trước làm nhân viên phòng khám tư, thời gian gần đây thì làm nhân viên bán hàng online cho một công ty rượu vang. Thu nhập trung bình.
Trong thời gian mặn nồng lúc mới cưới, thời gian ở nhà tôi sẵn sàng xắn tay vào công việc nấu nướng , rửa bát , giặt giũ, dọn dẹp nhà cữa (lúc đó ở nhà trọ). Tôi nghĩ rằng mình cứ luôn gọn gàng sạch sẽ như vậy một thời gian thì vợ tôi sẽ quen nếp, tôi sống với một tinh thần thoải mái không so đo. Nhưng sau hơn một năm rưỡi, lúc vợ tôi đã sinh em bé và qua khoản ở cữ một thời gian, trong tôi dần phát sinh các cảm giác khó chịu khi sáng sớm đi làm tôi đã nấu sẵn đồ ăn, cả ngày ở nhà vợ chỉ ôm con, chăm lo ăn uống cho con thì đơn giản không có bài bản, thiếu chu đáo, chén bát ăn xong không buồn rửa, nhà thì không buồn quét, tối tôi đi làm về thì cơm nước thì chưa có gì (không phải ngày nào cũng vậy). Dần dần chúng tôi hay phát sinh cãi vã từ những chuyện nhỏ nhặt như vậy. Lúc đầu tôi góp ý nhẹ nhàng, nói chuyện một lúc thì cãi nhau to dần lên, thậm chí lúc đó tôi còn muốn bỏ quắt đi cho xong, nhưng nhìn lại đứa con và nghĩ cho tương lai của nó tôi lại không nỡ. Thú thật là lúc đó tôi cũng khá nóng tính và chưa biết kiểm soát lời nói, cảm xúc của mình.
Sau thời gian khủng hoảng, đặt biệt là sau thời gian chúng tôi mua được nhà, tôi dần lấy lại được cân bằng, dần kiểm soát cảm xúc của mình tốt hơn và dần học được cách làm ngơ những điều tôi cho là tôi chưa thích, nhà cữa có bẩn hay không ngăn nắp thì tôi chấp nhận bẩn chút cũng được, lúc nào mình dọn được thì dọn, chấp nhận cuộc sống và người bạn đời để mình sống hạnh phúc hơn. Nói đi thì cũng phải nói lại, ai cũng có ưu và nhược điểm, vợ tôi là người xinh đẹp, cao hơn tôi; Lễ phép và tôn trọng bố mẹ gia đình nhà chồng; Không có tính sửa soạn trang điểm, không chăm lo nhiều cho bản thân nên rất ít tốn kém; Vợ tôi cũng không có thói quen đàn đúm đua đòi với bạn bè, về mặt này khá hợp với tôi; Vợ tôi cũng khá hợp với tôi về gu ăn uống, đặt biệt chúng tôi rất hợp về mặt chi tiêu và quản lý tài chính.
Tưởng chừng như sự yên bình đó sẽ hằng ngày trôi qua, nhưng gần đây những cảm giác khó chịu trong tôi bắt đầu trở lại, và càng ngày càng lớn hơn. Đặt biệt là sau khi vợ tôi sinh bé thứ 2, và ở nhà cho đến nay. Thời gian ở cữ thì tôi hết lòng chăm sóc và không mảy may khó chịu gì cả, nhưng dần dà qua 3 tháng, qua 4 tháng…vợ tôi vẫn cứ như đang ở cữ vậy. Hiểu rằng con quấy nên tối vợ không ngủ được ngon, sáng tôi dậy sớm đi chợ, nấu cơm để sẵn, đưa con đi học rồi đi làm, tối về thì nguyên chồng chén bát từ sáng đến trưa. Nhà cữa thì từ đầu năm đến nay cô ấy chưa bao giờ cầm chổi hay cây lau nhà để dọn từ tầng 2 xuống; kệ bàn tủ thì khỏi nói rồi, bui bám thế nào cũng mặc; thậm chí phòng ngủ, nhà vệ sinh cả tháng cũng chẳng buồn dọn, giường ngủ thì chẳng bao giờ sắp xếp mền gối gọn gàng…tất cả đều là những điều làm tôi cảm thấy khó chịu, mỗi lần dọn dẹp là tôi càm ràm cho vợ tôi biết là tôi đang khó chịu nhưng cũng chẳng thay đổi được gì cả. Đặt biệt hơn là cách đây 4 tháng, vợ tôi bị dị ứng thức ăn nên da tay bong tróc, tôi phải phụ vợ rửa chén hằng ngày. Sau khi phát hiện thì không ăn thức ăn gây dị ứng nữa nên cũng không còn vấn đề gì hơn 2 tháng nay. Nhưng việc tôi phụ rửa bát thì gần như đã thành mặc định, tôi không phụ thì vợ tôi không rửa, và chén bát dồn cả ngày từ sáng đến tối tôi phụ mới chịu rửa làm tôi rất khó chịu.
Và cao điểm là 3 ngày trở lại đây, chúng tôi cãi vã trở lại, hiện tại tôi như muốn viết đơn kết thúc ngay vậy!
Chuyện là tôi đang làm online vì ảnh hưởng dịch Covid, vì thế ngoài việc phải cố gắng đảm đương tốt công việc như núi thì tôi cũng có nhiều thời gian hơn để phụ giúp vợ chăm hai con, rửa bát, nấu nướng hay dọn dẹp. Cách đây 2 ngày, công việc cuối tháng quá căng thẳng làm không hết mà vợ tìm cách đẩy bé út cho tôi trông lúc đi nấu cơm, lúc đầu tôi cũng vui vẻ nhưng cả 2 giờ đồng hồ mà không thấy mặt mũi đâu, tôi ôm con xuống thì bữa cơm chỉ có mỗi canh rau và thức ăn mặn còn lại từ trưa, không hiểu vợ làm gì mà lâu vậy. Tôi bực dọc mắng mỏ thế là cô ấy giận. Và là tôi quyết định không rửa bát từ tối hôm đó nữa. Tôi muốn thay đổi, tôi muốn để lại tất công việc nội trợ cho cô ấy để cô ấy làm như một người phụ nữ thật sự, cho dù tôi bị cô ấy gắn mác là gia trưởng hay không biết chia sẻ gì gì đó…. Và mọi người biết chuyện gì đã diễn ra không?! Đống chén còn đó 3 ngày rồi chưa rửa, từ lúc hết chén là ngày hôm qua, cô ấy không nấu cơm nữa, tới bữa chạy đi mua bánh mì cho mình và bé lớn ăn…Thật sư tôi đang giận đến sôi máu, muốn cho tất cả cơn giận dữ bộc phát cho hết ra mà vẫn phải đang kiềm chế, ý muốn viết đơn ly hôn trở lại và càng lúc càng mãnh liệt!!!
Tôi chia sẻ vởi mọi người vì tôi cảm thấy đây là kênh tốt nhất để chia sẻ. Ít nhất không ai biết chúng tôi là ai, tôi sẽ không làm xấu mặt vợ tôi với bên nội cũng ko làm phật lòng bên ngoại. Tôi hy vọng mình sẽ cảm thấy tốt hơn sau khi chia sẻ nên hy vọng nếu nhận được lời chia sẻ từ mọi người, thì đó đều là những lời tích cực. Đây là câu chuyện của tôi và tôi hy vọng nó không gây cảm xúc không tốt cho ai đã đọc được, nếu có thì tôi rất tiếc.
Trân trọng

