Sau 5 ngày ốm, ko ăn ko ngủ được nhưng ko đủ ... nặng để đi viện, mà lại ko đủ ... nhẹ để tự phục vụ mình. Phát biểu với ax: "ở nhà này em sợ nhất là bị ốm. Ai ốm em cũng phục vụ ... miễn chê. Nhưng em ốm thì ...". Ax cười cười chả nói gì :p.


Nhớ hồi mới lấy chồng, bị ốm, ax chả biết chăm vợ là gì, vì chỉ được mẹ chăm, chứ có phải chăm ai bao giờ. Còn bà nội thì hỏi: con có ăn mì tôm mẹ nấu :p.


Ax đi cả ngày từ sáng sớm tinh mơ tới tối mịt. Dù yêu vợ lắm lắm, nhưng vẫn yêu công việc hơn và có trách nhiệm với công việc quá! Ghét! Ước gì mình là ... công việc của ax nhỉ :Nottalkin:.


Thôi, mình tự chăm mình, mà đứng dậy ra khỏi giường là thấy đầu bồng bềnh, chắc huyết áp tụt quá. Nằm 1 mình, mệt, buồn, tủi thân (hihihi, chắc còn tủi thân mãi) và ... nhớ mẹ :LoveStruc:, chả ai chăm mình như mẹ mình, kể cả đi lấy chồng và là mẹ của 2 đứa con rồi.