em sinh ra ở quê, sống ở thành phố, giờ làm dâu ở quê ( thị trấn ngoại thành ) em 23t, đang có bé đc gần 3 tháng. chồng e 27t, con trưởng nên bố mẹ chồng trẻ lắm. e cũng biết và nghe mọi người nói mẹ chồng e kỹ tính và khó tính vô cùng, nhưng e nghĩ thời buổi này, em cũng ko ăn bám, cũng ko phải đứa chanh chua hay chấp nhặt câu nói nên em cũng khá yên tâm.
cũng phải nói e là con út, bố mẹ công chức lại chiều chuộng nên e không phải làm gì, e nấu ăn không giỏi nhưng chấp nhận được. về đây, công việc của em cả tháng mới chỉ phải về HN 3, 4 buổi còn đâu e tự làm ở nhà. chồng e kinh tế cũng khá vì a đi nước ngoài về mở 3 cửa hàng bia, bi-a, cầm đồ nên công việc khá bận, a làm từ 9h sáng đến 12h đêm mới về ( các bữa cũng về ăn cơm - cửa hàng gần nhà) vì cv e không bận và đang có bé nên e ở nhà phụ giúp bố mẹ chồng bán hàng nước ( nhà chồng e mặt đường - ngay bến xe bus nên bán hàng nước khá chạy )
mẹ chồng e rất hay trì chiết, dưới chồng e còn 3 đứa e, 1 đứa học xong hv ngân hàng vì bố chồng ko đồng ý cho chạy vào ngân hàng nên nó vẫn ở nhà, thằng thứ 3 bỏ học giữa chừng, cô út đang lớp 11 nhưng ham chơi và lơ đãng học hành, mẹ chồng e chẳng giục nó học bao giờ mà chỉ bắt nó trông hàng thôi, nhất là bữa ăn bà hay nói cái kiểu " chúng mày ăn cơm hay ăn...****, nhà cửa ko dọn dẹp, ở trên đê còn sạch hơn ở nhà ( nhà chồng e 4 tầng + 1 tầng hầm -ngày nào cũng bắt lau đủ 4 tầng dù bỏ không 2 tầng trên). còn nhiều thứ vụn vặt em cũng không muốn kể, em học Dược nên cũng biết sơ sơ về các loại thuốc ( em bây giờ làm trái ngành), cũng hay tư vấn cho mọi người dùng các loại thuốc và ăn uống, mẹ chồng e chỉ nói " vẽ chuyện, uống bao nhiêu năm thế kia có chết đâu ". bạn gái thằng út là con nhà nông, bố mẹ làm phụ hồ, còn em và bạn gái thằng thứ 2 thì con nhà công chức, không có ruộng, đến mùa cấy hái thằng út toàn lôi bạn gái về làm giúp rồi lại sang nhà nó làm cùng ( nhà chồng e có 1 mẫu ruộng -sắp đền bù để chuyển thành khu công nghiệp ) bố mẹ chồng e toàn ngồi khen " con dâu 3" nào thì là thạo việc, nào thì là chân dài ( mẹ chồng e rất để ý đến bề ngoài ) em và bạn gái thằng thứ 2 thì chưa đến m6 nên bà chê ra mặt, bố đẻ e cũng thấp, hôm sang nc người lớn, gặp nhau về bà bảo vs mọi người " nhà nó ( nhà em) gen lùn thế sau này con nó mà giống mẹ thì hỏng cả đời" mãi tuần trc e mới biết. bố đẻ e thường bảo " mình thấp nhưng người cao nó phải kính nể là đc!" bố e làm giám đốc 25 năm mới về hưu nên e rất tự hào.
em vs chồng quen nhau, mẹ chồng phản đối vì em ở xa ( cách nhà chồng 30km), lại chỉ cao có m57, bà chỉ thích con dâu ở cùng làng ( có đất đền bù ) biết làm ruộng, chỉ có chú thím của chồng e sống ở HN là nhất quyết đồng ý ( chú thím có tiếng nói trong nhà - có lẽ vì thế mà e vs chồng e lấy dc nhau). ngồi vs hàng xóm nói chuyện ( có cả em) ai mà hỏi e làm gì, thu nhập...là bà lại chêm vào " ôi zời, 15, 20tr 1 tháng mà dân thiên hạ thì làm gì? vứt hết, ko bằng gái làng"em cũng cố gắng rất nhiều để phù hợp với cs, với khẩu vị ăn của nhà chồng, may là em không nghén đồ ăn, e chỉ nghén ngủ thôi, thỉnh thoảng cũng ốm. thế mà hôm vừa rồi ( lúc đc 2 tháng rưỡi) mẹ chồng e mới hỏi " mày có chửa à? tao nghe thằng H nó nói thế" ( chồng e nói vs mẹ vì e bảo ko nói mẹ sẽ nghĩ e lười, trốn việc nhà ) dù mẹ chồng e 4 lần sinh con, hàng xóm ai nhìn cũng biết vì e khác trước lắm ( e vs chồng yêu nhau 5 năm nên hay về nhà chồng chơi) rồi mẹ chồng e bảo " ngta nghén có tháng đầu thôi, sao mày tháng thứ 2 rồi còn nghén? thế thì làm ăn đc gì? "
:(hôm sau có cả chồng e ngồi đấy, bà bảo " mày đi lại ít thôi, không ngã ra đấy bố mẹ chồng ko có tiền đâu mà đưa đi viện" - thà rằng bà nói ngã ra đấy lại khổ , e còn biết ơn, bà nói vậy e cố hiểu theo cái nghĩa kia, nhưng quả thật đầu e nghĩ nếu mẹ chỉ nghĩ tiếc tiền thì con xác định luôn nếu có phải vào viện cũng ko tốn của bố mẹ 1 đồng!
dạo này e hay sốt nên e ngủ từ 3h đến 5h chiều, hnay mẹ chồng e đi làm về bảo e " sao mày ngủ khỏe thế hả N? 5h mới dậy" em đang nấu cơm, đầu rất nhức, định im lặng nhưng thấy bà đứng sau lưng như chờ câu trả lời, em bảo " con cũng ko muốn thế đâu mẹ ạ, nhưng người con mệt quá, không nằm không chịu đc, chứ trước đây mẹ có thấy con ngủ trưa bao giờ đâu ạ!" bà bảo
mày nói thế thì tao chịu rồi, từ giờ trở đi tao ko dám sai, ko dám bảo cái gì nữa, mày thích làm gì thì làm, thích ngủ thì ngủ, tao ko dám cấm". e rất buồn, tủi thân nữa, bà chỉ săm soi hỏi e đi siêu âm xem bé là con zai hay gái, ngay như lúc này, e cũng mệt lắm, vừa viết bài e vừa khóc, nãy ăn cơm tối mẹ chồng e bảo đứa e gái " từ giờ trở đi mày dọn dẹp nhiều vào, đừng tị nạnh với nó - là em - nó bây giờ ốm rồi, không làm đc gì đâu, chỉ ăn thôi" cả nhà chồng e ngồi đấy, mọi ng coi như ko có gì. e chỉ ăn đc nửa bát cơm rồi đi lên phòng. e chẳng biết mình phải làm gì nữa. thế này không biết e có mang tiếng nói xấu mẹ chồng ko. chồng e rất ngoan, cũng thương vợ, em không dám tâm sự với chồng, sợ chồng nghĩ em ghét mẹ, lại lo lắng.
chồng e vừa đc bên nước ngoài gọi sang làm tiếp ( chồng e trước làm quản lý nhân sự cho cty tàu biển HQ - vì lập gd và muốn gần vợ nên xin nghỉ việc- vì chuyện này mẹ chồng e ko hài lòng, thu nhập thấp đi và vất vả hơn nếu về nc) hôm trc ngủ, 2 vc nói chuyện, chồng e bảo năm nay kinh tế khó khăn, đi thì lương tối thiểu cũng 5, 6000$1 tháng, 2 tháng anh về 2 tuần cũng đc, anh chỉ sợ vợ ở nhà không hợp với mẹ chồng lại khổ, em lại đang mang bầu. nhưng e đang tính cho chồng qua đó 1 thời gian 1 hay 2 năm gì đó rồi về, vì nếu chồng e cứ làm ăn ở nhà thì bọn e sẽ ko ở riêng đc. e sợ e khó mà có thiện cảm đc vs mẹ chồng. ai có kinh nghiệm tư vấn e với, e ko dám kể cho mẹ hay chị gái, sợ mọi ng lo lắng.

