Đôi dép


tg: Nguyễn Trung Kiên


Bài thơ đầu tôi viết tặng cho em


Là bài thơ tôi viết về đôi dép


Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết


Những vật tầm thường cũng viết thành thơ


Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ


Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước


Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược


Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau.


Cùng bước, cùng mòn không kẻ thấp người cao


Cùng chia sẻ sức người đời cha đạp


Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác


Số phận này phụ thuộc ở chiếc kịa


Nếu một ngày một chiếc dép mất đi


Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng


Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biệ


Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu.


Cũng như mình trong những lúc vắng nhau


Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía


Dẫu bên cạnh đã có người thay thế


Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh


Đôi dép vô tri khắng khít bước song hành


Chẳng thề nguyện mà không hè giả dối


Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội


Lối đi nào cũng có mặt cả đôi.


Không thiếu nhau trên những bước đường đời


Dẫu mỗi chiếc ở mỗi bên phải - trái


Như tôi yêu em ở những điều trái ngược


Gắn bó với nhau bởi một lối đi chung.


Hai mảnh đời thầm lặng bước song song


Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc


Chỉ còn một là không còn gì hết


Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia.