Như tiêu đề vk ck em cưới nhau được 1 năm 6 tháng, yêu nhau 4 năm rồi mới đi đến hôn nhân, hiện tại chưa có cháu nào. Quãng thời gian yêu nhau có rất nhiều chuyện xảy ra ck em gây ra nhiều lỗi lầm những vì yêu nêm em cố gắng nhắm mứt cho qua.


Em lấy chồng xa các chị ạ. Nhà chồng cách nhà em 280km lúc chưa cưới và mới cưới thì cũng can đảm, rồi tự nhủ giờ xe cộ thuận tiện vả lại lúc đó ck em cũng rất yêu thương chiều chuộng em.


Thế nhưng đến giờ em thực sự hối hận các chị ạ muôn vàn cái buồn. Một thân một mình theo chồng đến ở nói ko quen ai ko thân ai thực sự chỉ có mình chồng em, bố mẹ chồng và cô em cô là thân thiết ngoài ra ko có anh em họ hàng gì cả.


Lấy nhau được ngần ấy ngày tháng vk ck e ko xin đc việc nên e mở cửa hàng quần áo bán tại nhà. Thời gian đầu ck e vui vẻ hỗ trợ em lắm nhưng dần dần sao nhãng dần rồi để mặc e vs cửa hàng. ck e suốt ngày chỉ chơi và ngủ, mà ngủ ngày chơi game đêm muộn rồi dạo gần đây còn hay đi uống đi rượu tụ tập bạn bè, hôm nào cũng quá 12h đêm mới về. Hôm thì 3h30 hôm thì 1h30 hôm thì 12h30 nói chung là về rất muộn. Mà trước khi đi e cũng dặn đi ur thì a về sớm chứt, đi về muộn sáng hôm sau e có phàn nàn thì cáu với e rồi nói rằng e nói nhiều và lại càng đi chơi càng đi ur về muộn hơn nữa. Thực sự e quá thất vọng.


Em vốn dĩ khá là nóng tính nhưng mau nước mắt, tối đến đợi ck về khóc ướt cả bên gối ck e cũng làm ngơ luôn. anh ta nói e là con vợ khốn nạn các chị ạ.


Hay e khốn nạn quá thật. khốn nạn quá nên chăm chỉ dậy từ 5h nấu xôi bán cho học sinh, khốn nạn quá nên ngay cả ngày lễ như 8/3-20/10 e đều chăm chỉ từ sáng sớm làm lụng hoa quà để bán kiếm thêm đồng thu nhập, khốn nạn quá nên cứ vơ hết việc vao người, khốn nạn quá nên cứ để cho a ta ăn chơi ngủ nghỉ thỏa ý, khốn nạn quá nên luôn cố gắng giữ thể diện cho a ta với nhà ngoại, ko bao giờ nói xấu về chồng với ai, tất cả e để giữ trong long và cố gắng cho qua đi.


Em đã buồn và khóc rất nhiều đến nỗi chẳng đếm được nữa, trung bình thì cứ 3 ngày vk ck e lại cãi nhau 1 lần mọi lần cãi nhau sau đó e đều cố nhịn mà làm lành trước, dù anh ấy có sai đi chăng nữa cũng chưa bao giờ nói lời xin lỗi với em. Nhưng đến giờ bao dồn nén đến giờ e cảm thấy quá đắng cay rồi. ck e ko coi em ra gì luôn chưa 1 lần tôn trọng em trong hôn nhân này.


Em cảm thấy ck e vô tâm quá các chị ạ, hôn nhân đúng là nấm mồ của tình yêu thật. Tình yêu đã thực sự bị chôn vùi mất rồi. Nhiều lúc em nghĩ không biết mình đang ở đâu? và mình là ai nữa?


Hiện giờ em đang có ý định nói chuyện với gđ ck em, nếu cư tiếp tục thế này em sẽ về nhà ngoại sinh sống.


Không biết có nên kéo dài hay như thế nào nữa các chị ạ?