Đây là lần thứ 2 em gửi bài lên WTT, những anh chị nào hay vào mục này chắc đã đọc được bài "Nói thế nào để BMC cho ra ở riêng" của em. Cách đây hơn 1 năm em là cô dâu mới bỡ ngỡ về nhà chồng và sau 1 tháng làm dâu thì bị kết tội đủ điều. Em thực sự sốc và muốn bỏ về nhà hoặc ra ngoài thuê nhà ở. Và VC em định ra ngoài, ông bà ko cho ra bảo là ko dc đi thuê nhà, nếu ở riêng thì bỏ tiền ra mua nhà, ông bà sẽ hỗ trợ một ít còn nếu đi thì ko còn gì nữa, coi như ông bà mất con. Nghĩ cho chồng em nên em quyết định xin lỗi ông bà và ở lại. Rồi em có bầu, sinh con. Phải nói rằng dù có bầu đến tận lúc đẻ hay đang trong thời gian ở cữ cứ vài hôm em lại lên phòng ôm mặt khóc vì những câu mắng hay nói rất khó nghe mà BMC dành tặng cho em. Rồi thì em sinh con, từ khi có con lại càng phức tạp. Ông bà và nhất là bà cứ bắt em phải nuôi con theo ý ông bà coi em như con ở chứ ko phải mẹ của bé. Hồi 1 tháng cháu bị lên cái nhọt ở đầu mắt, bà bảo em lấy nước bọt chấm vào cho nó khỏi, em bảo nc bọt có nhiều vi khuẩn hơn nữa mụn lại đầu mắt nếu nc bọt vào mắt thì sẽ làm đau mắt nên em ko nghe theo, cái mụn ngày một lớn. Rồi ai đến hỏi thăm bà cũng lườm nguýt bảo là tại em hết. Sau em cho cháu đến viện thì ra cháu bị viêm tuyến lệ phải tiêm ks thì khỏi. Hay là chẳng may cháu bị muỗi đốt bà cũng quay ra chì chiết em...nói chung cứ chẳng may cháu làm sao là bà quay ra chì chiêt em, con em em còn xót hơn bà, em đã đứt từng khúc ruột khi thấy con đau rồi em lại còn điên đầu lên vì những câu nói của bà. Rồi đủ thứ chuyện trong sinh hoạt hàng ngày, động tý là bà nói, chê bôi. con thì nhỏ sáng ra em dậy sớm đi chợ rồi về cơm nước, trông con, rửa bát. Trời nóng thế này, nhà có bếp ga nhưg phải đun bếp than cho tiết kiệm, nấu một bữa cơm đã mất rất nhiều thời gian, mồ hôi rồi sữa chảy ra rưc hết cả người. Vậy mà cứ ăn là chê, cái gì cũng chê em ko thể nào chiều nổi bà nữa. Suốt ngày bà nói nhát gừng với em, đá thúng đụng lia. Em ko thể nào hiểu nổi?....
Kể ra thì lắt nhắt, toàn những chuyện vặt rồi thành ra tức nhau. Tính em ko để bụng, bà có nói gì chỉ tức lúc đó rồi sau quên ngay. Và cách đây mấy hôm sáng ra em đi chợ gặp bà ở dưới nhà
Bà: bố con nó dậy chưa?
em: dạ chưa, thôi cứ để bố con nó ngủ mới 6h mà.
B: Ai bảo mày giờ 6h, gọi dậy cho nó tắm nắng đi.
E: nhìn đồng hồ, vâng giờ là 6h30, lúc nào nó dậy thì tắm nắng cũng dc. Mà ngày nào cũng tắm nắng rồi, thỉnh thoảng 1 hôm ko tắm cũng dc. Con nhà chị gái con nó có tắm nắng bao giờ đâu vẫn lớn như thổi đấy thôi.
B: Chắc là nói đến đằng ngoại nên ghét (em ko hiểu sao lại thế, nhà ngoại em ở xa có mấy khi gặp đâu?) Vâng, tôi học hết lớp 7 nên chả biết gì....bla, bla..
em đi chợ nên ko nghe tiếp theo bà nói gì, vì em biết có nghe lại thêm bực mình. Từ đó em hỏi ko nói gì, em mời ăn ko nói gì,..
Hôm sau em đi chợ về hỏi ko nói, em nói gì cũng ko nói. Em mới hỏi:
E: sao con hỏi gì bà cũng ko nói/
B: Tôi chẳng còn gì để nói vơí chị cả. chị học cao rồi nên chị giỏi, tôi mới học hết lớp 7 thôi.
E: sao hơi tý thì bà thế, cứ vài hôm bà lại thế con cũng chẳng sống nổi.
B: chị cảm thấy ko sống nổi thì chị đi đi, chỗ nào sống dc thì sống.
E: chả nói gì, im luôn.
Lên bảo chồng là bà đuổi em rồi đấy. thôi em vác con về quê vậy. em đang nghỉ đẻ, 1 tháng sau sẽ đi làm, chồng ko cho về, bảo là bà ko quý con thì phải quý cháu chứ, bà đã vậy thì cả nhà mình đi vậy. Và chiến tranh lạnh xảy ra dc mấy ngày rồi, em hỏi bà ko nói nên em cũng chẳng hỏi nữa, em cũng chẳng nói gì với bà. Đến bữa ăn em ăn thì em vẫn cứ mời, dù ko trả lời em.
Vợ chồng em có chút tiền, nói chung là ko đáng kể để mua nhà. VC em định mua nhà trả góp nhưng giả sử mua nhà 1 tỷ là rẻ nhất, nhiều nhất thì cũng chỉ trả dc 25%, vậy 75% còn lại hàng tháng hàng năm trả nợ thì khó khăn lắm. Thu nhập của 2 VC cũng chỉ dưới 15tr/1th. Mà bây giờ bảo ra ngoài thuê thì ông bà lại giở giọng ngày xưa ra:ko dc đi thuê nhà, nếu ở riêng thì bỏ tiền ra mua nhà, ông bà sẽ hỗ trợ một ít còn nếu đi thì ko còn gì nữa, coi như ông bà mất con. Em nghĩ là nghĩ cho chồng em với mối qh họ hàng nữa chứ như em ko thì em khăn gói ra đi lâu rồi.
Nói thêm rằng ông bà suốt ngày mắng con (một người 30t và 1 người 28t) như những đứa trẻ con, quát mắng đe lẹt. Chồng em có vợ con rồi mà vẫn sợ ông bà, ko làm theo ý ông bà là ông bà lại chửi ầm nhà lên. Cứ hôm nào ông bà về quê là cả lũ chúng em thấy nhẹ cả người.
Bây giờ chồng em bảo có đi thì cả nhà cùng đi chứ ko để 2 mẹ con em đi ko. VC em có nên đi thuê nhà ko, nếu đi thuê nhà thì coi như mối qh này sẽ gần như chấm dứt. Hay là bảo ông bà là mua nhà, ông bà chắc chắn sẽ hỗ trợ thêm tiền, còn đâu thì VC em nợ ngân hàng. Như vậy thì mối qh sẽ còn, ông bà sẽ ko mang tiếng là đối xử tệ với con để nó bỏ đi mà là nó đi mua nhà ở riêng.
Hay là em lại xin lỗi, nhưng nói cho cùng thì chuyện này em có lỗi gì nào? Như vậy có phải là em cãi lại bà ko? như vậy có phải là em hỗn ko? bởi vì từ khi về làm dâu em có nói gì cũng bị coi là cãi, em ko dc làm theo ý em, ko dc bày tỏ quan điểm của em. Giờ có ra ngoài em phải thuê ng trông con cho đi làm và sẽ vất vả nhưng ở cũng bà thì ko dc nuôi con theo ý mình.
Tâm trạng đang ko ổn nên kể lộn xộn, văn chương thì ko ra sao, xin cả nhà thông cảm và cho em lời khuyên???em cảm ơn trước ạ.