e và chồng lấy nhau được 4 năm cho đến giờ mới có được mụn con. từ lúc mang bầu tháng thứ 7 thì e bị sinh bé non tháng và đến giờ con cũng đã được 3 tháng với cả quá trình gian nan vất vả trên viện. may mắn thay là con vẫn rất nghị lực sống cùng bố mẹ. nhưng từ khi bầu 2 tháng cuối e và ck có khúc mắc về tài chính. thật ra đó là lỗi do em và ck e fai gánh cho e 1 khoản nợ. e biết cái sai của mình và cũng rất hối hận muốn ck bỏ qua cho mà sau này đi làm trả nợ và lo cho con cái nên ng. nhưng ck e từ khi xảy ra chuyện cho đến giờ đã đc gần nửa năm rồi mà vẫn như thù hằn em chuyện e lừa dối ck về tiền bạc và cứ lúc nào e nói chuyện gì liên quan đến tiền nong hay bất cứ việc gì đều nhận lại sự cau có khó chịu của ck. e từ lúc bầu đến khi con ở viện và về nhà lúc nào cũng luôn trong trạng thái buồn phiền day dứt. e cũng làm đủ mọi cách ngọt nhạt xin lỗi rồi nín nhịn mọi điều ck làm với mình nhưng thật sự càng ngày ck e càng lạnh nhạt đến độ ghẻ lạnh hắt hủi vk. không hề có đc đến 1 lần cười nói bình thường đc với vk. cứ đi làm về gặp mặt nhau là ck e lầm lì ko nói ko rằng rồi ánh mắt nhìn e như quân thù ấy ạ. e buồn lắm ngày nào e cũng khóc. e khóc nhiều từ khi e bầu những tháng cuối cho đến khi sinh con chưa có 1 ngày nào e thấy tâm can mình được thanh thản. bản thân e cũng biết là lỗi sai do mình cũng muốn sửa sai làm lại. cũng muốn thôi tiền bạc mất cố gắng làm lại nhưng có lẽ e ko làm gì đc nữa. nếu cuộc sống về sau 2 vc ko thể hòa hợp lại đc như trc thì e có nên li thân 1 tgian ko ạ. giờ con e còn bé quá nên chắc không thể làm gì đc. nếu 1 tgian nữa con e dc 1 tuổi mà cs 2 vc ko tiến triển đc thêm e có nên li thân với ck ko ? e thật sự mệt mỏi lắm ngày nào đối diện với ck e đều thấy rất áp lực còn về phía ck e thì mọi điều e làm mọi thứ xung quanh e đều khiến a ta khó chịu. lắm lúc vì quá ngột ngạt mà e như phát điên tâm trí chỉ muốn gào thét lên hay đi đâu đó thật xa để ko fai thấy ck mình nữa. cs hôn nhân gd đành rằng ko fai nói là bỏ đc nhưng cứ ntnay e sợ mình trầm cảm quá mà nghĩ quẩn thôi ạ. cứ luẩn quẩn với con nhỏ rồi ngày ngày cảm nhận ck hắt hủi mình nó khổ sở lắm. e khóc hết nc mắt như van xin van nài ck cũng dửng dưng như e ko tồn tại. nếu thật sự ko thể cứu vãn đc hôn nhân thì e fai làm sao để có lối thoát cho mình đây. e rất thương con e vì nó non nớt đã phải ra đời sớm muốn con có gd hạnh phúc khi lớn lên nhưng cứ tnay e sợ là ko thể có đc hạnh phúc gì đc nữa vì ck e chẳng còn tình cảm gì với mình. a thậm trí căm thù e dằn vặt e hàng ngày mà e ko thể thoát ra đc cái cảm giác bị ck ghẻ lạnh. mọi ng cho e lời khuyên đc ko ạ. bản thân e đã nói đã viết đã làm tất cả mọi thứ để thay đổi đc ck nhưng cũng bằng ko. cho đến giờ thật sự bản thân e sợ đối mặt với ck mình hàng ngày. e fai làm sao bây giờ?