Ck mình ng Bắc m người Trung. Ngày quen nhau ck nói với m sống với a chỉ cần tình cảm ko quan trọng giàu nghèo. Rồi tụi mình cưới nhau ck mình làm việc trong Nam lun. mình có bầu ck mình bắt đầu nghiện game nặng. Tiền ck làm về mẹ ck mình giữ hết. Mình thì nghén nặng toàn bị đói mà ck chả quan tâm chỉ cắm đầu vào game. Suốt ngày m chỉ lủi thủi 1 mình như bà quả phụ zậy. Ngày mình nhập viện vì suy nhược cơ thể ck mình mỗi ngày đem cơm vào đặt đó rồi về. Tới lúc xuất viện thì kêu mình xách đồ ra cổng bệnh viện ngồi chờ chơi game xong mới xuống đón. Ngồi trước cổng bệnh viện nửa tiếng không thấy ai lại bị dòm ngó mình đành tay xách nách mang đi bộ về. 10 tháng mang thai tối nào ck cũng game tới hơn nữa đêm, có hôm tới sáng làm mình ko ngủ được. Sinh xong thì càng tệ hơn. Ck mê game Võ Lâm nói chuyện qua CC talk to đến mức con mình ko ngủ được cứ quấy khóc. Hầu như ngày nào tụi mình cũng cãi nhau vì ck mê game. Tiền làm ra cứ đổ vào game. Còn mê cả gái trong game rồi vào SG tìm gặp nữa. Chị em nào ko pit chứ khoảng thời gian đó mình thấy như địa ngục zậy. Mình buồn ghê lắm. Mẹ ck mình khuyên ko được nên về Bắc. Rồi nghiện game làm công việc ck mình ngày càng đi xuống. Anh phải đi làm xa .Mỗi tháng gửi về cho mẹ con mình 2 triệu để lo tiền bỉm sữa. Mình xin được việc nên vk ck bàn với nhau qua tết minh vô Sg làm.Dc một tháng ck lại nghiện game điện thoại. Những lúc mình buồn nhắn tin nói chuyện ck chẳng thèm trả lời lại vì đang bận nói chuyện với bạn trong game. Đi làm xa 2 tháng mới về thăm vk con mà ck ôm cái dt cả ngày lẫn đêm. Về 2 ngày là 2 ngày y như nhau.Hôm đó ck chơi game tới hơn 2h mình gọi ngủ đi anh lơ mình lun. Đến gần 5h sáng mình gọi cũng lơ mình luôn. Lúc này mình bực lắm rồi. Mình bắt ck mình chọn game hoặc chọn vk con. Ck mình chọn game để sống. Rồi ra đi. Sau đó còn nhắn tin chửi mình : "Mày là con ăn bám ko có tương lai sao tao phải chọn mày, tao về Bắc lấy vk Bắc để nó làm nó nuôi tao" Mình sốc nặng.Haha. Ôi cái cuộc đời. Thế rồi ck mình bỏ về Bắc ăn tết 1 mình. Nghe đâu về đó đang theo tán tỉnh em khác rồi. Mình chẳng biết mình sai ở chỗ nào nữa. Đã bao lần mình cố gắng để giữ cái gia đình cho con mình. Giờ đến nước này ko biết phải làm sao. Thật sự rất mệt mỏi. Ai cũng chửi mình ngu tự dưng ôm con sống 1 mình. Mình thấy nhờ con mình mà mình mới trụ được tới giờ đấy chứ. Ko biết nên khóc hay nên cười cho cuộc đời mình nữa. Ai cho mình lời khuyên với.