Chuyện nhà tôi - cũng giống mọi người.


Nhà có 4 người - 2 vợ chồng - mẹ chồng và con - đang chập chững biết đi.


1 . Khi cu con bị ốm :


- Mẹ chồng : Mẹ nó xem mua thuốc men như thế nào cho nó đi , ko thì đưa nó đi bệnh viện.


- Chồng : Chăm con thế nào mà suốt ngày ốm thế....


Đêm, con sốt, chỉ có 1 mình mẹ bế và dỗ con suốt đêm.


Sáng, vội vã nấu cháo cho con và đi làm. Đến cơ quan buồn ngủ rũ rượi.


2. Khi chồng kêu mệt :


- Mẹ chồng : Mày đi mua thuốc , sâm và gà về nấu cho nó đi. Khổ thân, đi làm suốt ngày vất vả.


Vợ lóc cóc đi mua các thứ....


3. Khi mẹ chồng kêu mệt :


- Chồng : Mẹ già rồi, công việc em phải đỡ đần chứ. Xem mua thuốc men, cháo cho mẹ đi . Sao em vô tâm thế...


Vợ lóc cóc đi mua các thứ...


Và cuối cùng, vợ bị suy nhược cơ thể. Ngất ở cơ quan. Báo cho chồng, chồng bảo đang ở xa lắm. Và cả ngày ko môt lời hỏi thăm.


Mẹ chồng biết chuyện, vẫn ko một lời hỏi thăm.


Công việc nhà thfi vẫn đều đặn như ngày thường. Không một bát cháo, ko một viên thuốc. Thằng cu con vẫn nhũng nhẽo bên cạnh, Chồng ngồi máy tính, mẹ xem tivi.


Tôi tự hỏi, sao ko ai trong hai người lớn bảo nhau 1 câu " đi mua thuốc hay cháo "...???