chung thủy nhầm người hay ngu si đặt niềm tin nhầm chỗ?
Em chẳng biết đến khi naò e mới có được hạnh phúc trọn vẹn, giờ em chỉ biết mình đã đi sai đường nhưng lại khó lòng quay lại...
Em yêu anh! Đó là điều chắc chắn 100%. Em không hiểu vì sao eya nữa, và em cũng không hiểu a có y e k nữa... e chỉ biết dù a làm j sai hay có lỗi với e, e cũng có thể bỏ qua. Ngày xưa, khi còn chưa là người 1 nhà a cũng hay tán tỉnh các cô em khác, e biết và e ghen e giận nhưng e lại là kẻ k chịu nổi sự im lặng đến lạnh lùng của a, để rồi e lại xà vào lòng anh nũng nịu... rồi tự bỏ qua cho a, dù rằng a chẳng xin lỗi hay hối hận, a luôn chỉ có 1 cậu: nếu k tin thì thôi,tùy. Đến giờ khi đã là vk ck đã có vs nhau 1 cậu bé con đáng yêu nghịch ngợm mà a vẫn vậy...
Em không hiểu sao hồi đó e lại yếu đuối và mù quáng đến vậy, để giờ naỳ e biết mình đã quá sai, à mà không phải giờ này mà là e biết mình sai lâu lắm jui nhưng vẫn laovào để giờ nỳ muốn lao ra mà không đc. Có lẽ e quá lụy tình đúng k a? A từ khi yêu đến khi làm cha của con e vẫn vậy, vô tâm, hời hợt và gần như vô tình với e - vợ của a. Chúng ta cưới nhau khi a 30 còn e mới chỉ là cô sv cbi bve luận văn tốt nghiệp ra trường của mình, tại e quá ngây thơ ( với anh) hay tại số phận e đã an bài như vậy rồi nhỉ, ngây thơ với a vì a nói j e cũng tin, a làm j e cũng nghĩ là đúng trong khi với người khác e đôi khi cũng làmcáo đấy. Khi yêu a, e đã cảm nhận đc sự thờ ơ của a với e, e hỏi a thì a bảo đó là bản tính của a rồi, không thay đổi đc, nhưng e cũng đâu dễ dàng mà bỏ qua. Mỗi lần đi chơi e bắt a nắm tay e, bắt a dắt e qua đường... a cũng làm theo, cũng mua hoa tặng e (theo yêu cầu) , a thường nói nếu a mà như người ta thì a đã lấy vk jui... e lại tin, e tin a là ngngười đứng đắn thẳng thắn và tốt bụng và vì vậy e lại càng yêu a. Để đến 1 ngày niềm tin trở thànhnền tảng để e trao cho a mọi thứ... và kể từ đó e lại quy lụy a hơn, dù a làm j e cũng bỏ qua dù hằng đêm e vẫn khóc cho sự ngu ngơ ngốc nghếch của mình. Và điều e không muốn a không muốn lại đến, đi đêm lắm có ngày gặp ma mà... e có bầu, 1 tiếng sét chói tai cho cả 2, e gọi a và thông báo, e đã khóc khóc và khóc còn a lo lắng xem giải quyết thế nào, a bảo a giờ k đủ điều kiện để cưới e, càng k đủ đk để nuôi con... cũng đúng thôi, a con nhàlính nhưng tính nhà quan, chả bao jo bt tích cóp j cả, lương thág cũng gần chục củ mà k dư ra đồng nào, thi thoảng e hỏi thì a bảo cũng chẳng bt tiêu j mà hết,30t nhưng ngoài cái nghề a chẳng có j trong tay. E cũng hoang mang lắm, e đau khổ khi nghĩ đến cảnh chính mình tước đi quyền đc làm người của con mình, e sợ cảnh có bầu trc hôn nhân nữa, sợ gđ mà biết chắc sẽ thất vọng về e lắm, 1 đứa con gái ngoan có tiếng trong vùng haha ( aingờ ra ngoài ăn học tử tế lại hư thân mất nết thế) e sợ lắm, sợ cho e sợ cho a sợ cho gđ e... a hỏi e định tnao, e cũng kb nói tnao, e nghĩ mình sẽ cưới nhau nhưng nếu a k thik thì e sẽ trốn đi 1 nơi nào đó thật xa kiếm việc jui nhờ sự jup đỡ của bạn bè( e có rất nhiều bạn trên mọi miền tổ quốc) và sẽ nuôi con 1 mình, ... nhưng ai bt cũng khuyên e k nên thế, e vừa ra trường, cv chưa có, như vây sẽ rất vất vả... và mọi người cả a đều nói nên bỏ, e thì sợsợ có tội, sợ sau này bị ̀trừng phạt như 1 ai đó trong câu truyện nào đó e đã đọc đc... sẽ không và mãi mãi k đc làm mẹ nữa, e sợ lắm! E đã khóc không biết bao nhiêu nước mắt để đi đến quyết định, khi đó a luôn bên e, a k bỏ rơi e, a cho e toàn quyền quyết định, như thế nào a cũng nghe, và e nghĩ... sao e hi sinh cho a nhiều vậy mà lại chẳng nhận đc điều j từ a, hay là cưới để a bên e trọn đời vì dù sao e cũng vẫn và rất yêu a. Và thế là ta qđ cưới, gđbt e có bầu nên họ ok luôn còn gđ e thì khó, bme e k đồng ý, và khi các chị bt e có bầu thì lại khuyên đi phá, e lại khóc, bme thì nhất định k cho vì xa vàvì e mới học xog... a cũng buồn lắm, nhưng bt làm sao, e k thể nói bme bt e có bầu... thế là e khóc trc mặt bme và bme lại thương e, và đồng ý để gđ a lên nói chuyện... và đám hỏi diễn ja sau 1 tuần, jui đám cưới cũng xong sau đó 3 tuần.. Em là cô út trong 1 gđ cũng gọi là khá giả, đươc yêu chiều từ nhỏ, nhưng e chẳng bao jo làm gđ buồn lòng, e không xinh nhưng cũng lọt vào tầm ngắm của k ít người, nhưng e k quan tâm đến họ...e học tốt, lại ngoan nên hết lớp 12 đã có 1 vài gđ nào đó ngỏ ý, nhưng e lại đi học đại học nên việc đó k đc nhắc đến nữa, học đại học e cũng được nhiều người để ý, nhiều người quan tâm,... nhưng e lại k mấy mặn mà với họ. Ấy thế mà gặp a e lại say đắm đến thế... a rất bình thường nhưng lại có sự cao ngạo của 1 người đàn ông trưởng thành, a trog mắt mọi người là 1 a chàng hiền lành, thật thà, gđ a thì chỉ có 3 ae toàn trai và k khá cho lắm...
Vì vậy mà khi cưới nhau gđ e bạn bè e thì bảo e ngu ngốc và thiệt thòi, bao người tốt hơn gia thế tốt hơn e lại k thik... họ hàng a thì kháo nhau chắc a bị e lừa ... haha.
Cưới rồi thì mọi thứ cũng qua đi, nhanh chóng mặt, giờ e đã là mẹ của con a, nhưng sao hụt hẫng quá a à, trống trải nữa, bt là lấy ck xd sẽ phải như vậy nhưng sao e lại cảm thấy mệt mỏi và nhiều khi e muốn buông, buông hết, e muốn đc yêu thương đc trân trọng theo đúng nghĩa, vì e cũng chỉ là 1 người đàn bà quá đỗi bình thường thôi. E vẫn yêu a, yêu lắm, tại vì yêu nên k buông đc, e giờ chỉ mong có cái j đó giết chết ty e giành cho a đi thôi, như vậy nếu a còn làm e đau, e sẽ buông dễ dàng... nhưng mọi thứ k chiều lòng người, dù e bt a phản bội e, e bt rõ rất rõ, cái thói trăng hoa từ xưa của a đâu bỏ đc, có vk có con nhưng a vẫn tán tỉnh tsu với gái, đi ctac xa a lại hẹn hò ôm ấp với người phụ nữ khác, a đí 1 năm mà mới 1 tháng a đã ngủ với mấy e, a nói a k làm j sai, a nói a k làm j quá giới hạn, a k làm j có lỗi với e... a đi với bọn làm tiền e còn đỡ buồn, đằng này a đi với mấy cô bồ 1 lúc, tán tỉnh hẹn hò jui tâm sự mặn nồng với nhau. E k đau sao đc, e cũng ước e k đau, bởi nếu k đau là e hết y a rồi,... jui a bt vì sao e bt đc chuyện đó, a bắt đầu hẹn hò tán tỉnh bằng sms và các cuộc điện thoại.. vì thế e kb thêm j về a và các cô bồ nữa, nhưng e bt a vẫn vậy, k sai đc đâu... a nói a nhớ vk thương con nhưng trong tay a lại ấp 1 e nào đấy, như vậy có quá đáng với e không? E 1 lòng 1 dạ yêu a, chung thủy với a, 1 lòng 1 dạ chăm con vậy mà e nhận lại từ a là sự lừa dối và hơn nữa là sự hời hợt và phản.bội. E sợ, sợ ngày nào đó a bỏ rơi e thì e kb phải sống tnao.. e vốn chỉ là 1 cô bé gần như tiểu thư cho nên e kkb phải đối diện và đón nhận ntn niwã, e cũng sợ nhỡ có ai đó yêu thương e quan tâm e thì e có sa ngã k... e sợ lắm... a ak. Jo này a có khi đang ôm e nào đấy hay ddang nt tâm sự jui.buồn thât đó... em nhiều khi muốn sống buông thả để bớt yêu a đi, nhưng e lại k làm nổi, vì ở đâu làm j e cũng chỉ nhớ a, nghĩ về a.. làm sao đây a? E phải làm sao... chỉ vì e chưa gửi kịp tiền cho a mà a cáu jui đòi ly hôn vs e... jo 1 tháng a chỉ làm đc 12tr mà a đã tiêu hết 15tr jui vẫn bắt e gửi nữa... a ăn tiêu e chấp nhận nhưng sao a lại mang cho gái hả a... tiền kiếm đc đâu dễ j... a luôn coi e chẳng là gì đúng k? Cái quyền ghen của e a cũng tước đi.. e jo đây vs a là j nhỉ...là gì?