mình buồn lắm các mẹ ơi ,chồng mình lười biếng ko chịu đi làm kiếm tiền ,suốt ngày ở nhà chơi game ,mình mệt mỏi quá ,mình phải sang nhà chị chồng giúp việc nhà để kiếm tiền nuôi con ,về còn phải chăm con nữa ,2,4,6 mình sang nhà chị chòng mình làm ,mỗi ngày 2 tiếng , 1 tháng có 1tr2 ,mà mẹ chồng mình ko hiểu chuyện ,bảo mình lười biếng ,hôm sinh nhật con mình chị chồng cho 1tr8 bảo về mua đò bồi dưỡng cho nó ,trong đó 4 trâm là tiền lương củA MÌNH ,vậy mà mc mình lấy mất 5 trăm , mình cũng chr nói gì ,rồi tuần trước chị chồng cho 2 triệu ,mình cũng đi chợ nấu cho nó ăn ,con mình khó ăn lắm ,mình ko thể dậy sớm đuowcj ,tối con mình 11h mới ngủ ,sáng 9h dậy ,mình trông nó ,mình mệt nên cũng dậy giờ đó ,thế là đi ăn tiệm ,vậy mà mc mình bảo mình ăn hết tiền của con ,ko cho mình dạy con ,con mình 2 tuổi rồi ,nhiều lúc nó hư lắm ,mà mc mình ko cho mình đánh ,cũng may mình ở vói bố chồng ,nếu ko mình ko chịu đuwocj cách nói chuyện của mc mình ,mình giờ chán chồng lắm ,và cũng ghét cả mc ,ko phải chỉ có chuyện này ko đâu ,còn rất nhiều chuyện xúc phạm mình lắm ,mỗi lần cho con mình lên mc chơi , bà toàn dạy nó chửi bậy ,ko vừa ý là đánh cha đánh mẹ ,còn mỗi lần lên nhà mình thì cạnh khóe ,bảo con mình sao ốm quá ,rồi chửi mình ,mình mệt mỏi lắm ,chồng mình ko thương mình ,mình hối hận vì đã lấy người chồng này ,tuổi bồng bột ,chuyện tình thầy yêu trò ,bỏ học lớp 12 để ở với thầy như vợ chồng ,rồi có con rồi cưới ,mình buồn lắm ,mình 24 tuổi rồi ,cứ nghĩ tìm được người mình yêu thì sẽ hạnh phúc ,nhưng hạnh phúc chả thấy đâu ,nhưng chỉ thấy nỗi nhục trước mắt ,mình buồn lắm ,ba mình có vợ khác ,mẹ mình mắc bệnh trầm cảm nặng ,nên từ nhỏ mình sống với bà ngoại ,ai cũng nghĩ mình lấy chồng trí thức ,là hạnh phúc lắm ,nhưng ko ai biết mình khổ thế nào ,mc mình lúc nào cũng chửi mình khùng ,còn chồng mình thì nói mình như con ma ,mình biết tiên trách kỉ hậu trách nhân ,phải làm sao thì bị nói thế ,nhưng nếu chỉ vì 1 chữ yêu mà bị sỉ nhục thế thì thật ko đáng , mình buồn lắm ,giờ mình chỉ ngồi ước ,giá mà thòi gian quay lại ,mình thề ,mình sẽ ko lấy a đâu ,mình cô đơn lắm ,nhiều lúc mình ước gì có 1 người đàn ông đến giúp mình , nhưng mình lại sợ ,mình sợ mình làm tổn thương con ,mình sợ con ko có cha hoặc mẹ ,con là tất cả đối với mình ,điều đó càng khiến mình mạnh mẽ hơn ,mình ko dám cười khi có người dần ông khác chêu mình ,mặc dù mình biết đó chỉ là giao tiếp ,mình rất sợ chồng mình bắt gặp ,rồi nghi ngờ ,chồng mình rát bép xép ,cái gì cũng nói với mẹ ,nên mình buồn lắm ,mình chỉ có thể lên đây tâm sự với các mẹ thôi ,ngoài web trẻ thơ ra ,mình cũng ko có bạn ,còn những đứa bạn học thì tụi nó còn quá trẻ ,lại chưa lập gia đình ,nên có tâm sự với tụi nó ,tụi nó cũng ko hiểu ,thôi mình đi ngủ đây , mai phải sang làm cho chị chồng ,ko thì ko có tiền