Các mẹ tư vấn giúp em chuyện này với?


Vợ ch e đều mệnh hỏa, đều nóng tính, ch hơn e nh tuổi nhưng đc bố mẹ chiều nên thường ko biết nhươngf nhịn vợ, ít biết tâm lí với vợ con. Nhiều khi e thấy tính ch ko đc đàn ông cho lắm, hay so bì với vợ, ví dụ khi 2 vợ ch dắt con đi dạo, thì 1 lượt ch đẩy xe, 1 lượt vợ đẩy ch mới chịu. Tóm lại là việc j ch cũng muốn có đi có lại thì mới chịu làm, chứ ít khi tự nguyện làm cái j cho vợ. Khi lấy nhau, e bầu rồi sinh, phải nghỉ việc, a ấy kiếm đc nh tiền, còn e chỉ buôn bán lặt vặt khi ở nhà với con, nên ch mặc định vợ phải lo hết cho con, và ch chỉ chơi với con khi nào thích ( cũng yêu con lắm nhưg ko dành nh tgian cho con). Ít nói và ko biết giao tiếp, kể cả với họ hàng. Ưu điểm của a ấy là ko rượu chè, ko la cà bạn bè, chỉ nghiện game. Còn e, sau khi sinh con thì béo lên nh, chưa cai sữa cho con nên ko giảm béo đc, ch có vẻ hơi chán ( trc đây ngoại hình e ko phải là quá đẹp nhưng cũng khá, cũng thi thố lăng nhăng đc 1,2 cái danh hiệu hoa khôi, đi học đi làm đều có ng theo). E bị 1 tính là bt rất chăm sóc chiều chuộng ch con, nhưng khi nóng tính lên là ko kiềm chế đc bản thân m, nóng nảy mất khôn, mau nước mắt và tinh thần ko đc mạnh mẽ, hay suy nghĩ. Cho nên nh khi cãi nhau xong là e mất hết công lao với gia đình, lúc đầu có thể đúng, nhưng sau khi cãi nhau ch hay vin vào cớ là e nóng nảy để biến e thành kẻ sai hoàn toàn. Chuyện sinh hoạt vch thì ch e hơi bị yếu s.lí, từ khi e còn chưa sinh bé, ch nhiều hứng thú nhưng vẫn phải uống thuốc. Bây h có tuần có có tuần ko ch vẫn ok ( ch e ở nhà cả ngày làm việc nên ko thể có ch bồ bịch) và ch đòi e mỗi khi q.h thì BJ cho ch, e cũng đa làm, nhưng khi e đòi ngược lại thì ch kêu ghê. Những cái đó làm vch e xa nhau dần. Nhiều khi e ko thấy yêu ch nữa, muốn tìm 1 bờ vai hiểu m, có thể làm chỗ dựa cho m.


Khi e sinh cháu, ch rất yêu con, nhưng ko hài lòng, luôn càu nhàu khi vơ mổ đẻ đau phải nhờ ch vào chăm, rồi nhờ pha sữa hay lấy cái nọ cái kia cho con. Ngày đưa con về nhà ngoại khi ra viện, e kiêng nên bà ngoại chỉ nhờ ch xuống tầng 1 lấy phích nước để rửa cho cháu vì bà bế cháu. Ch xuống lấy rồi quay về luôn, bà gọi mẹ nấu cơm rồi con ở lại ăn, ch cũng ko ở, chỉ nhắn lại với e 1 tin : A sag đây ko phải để mẹ con e sai.


Ông bà nội rất quí cháu nhưng từ khi đẻ ko chăm giúp đc 1 ngày. Sau 2 tháng ở nhà ngoại, e tự vừa chăm ch vừa chăm con đến khi cháu 7 tháng mới thuê gviec với lí do, a ko muốn trông con khi e nấu cơm, trong khi a dành cả đêm để chơi game.


Đợt vừa r ch e phải nhập viện, e gửi con cho ông bà ngoại, vào chăm ch từng li từng tí. Trc khi vào viện, ch nói muốn e chăm sóc mấy ngày ở đó nên e đã làm hết mức có thể. Đêm ngủ lại cùng, ngày 2,3 lần về với con r lại mag cơm vào cho ch, r ngủ lại. Bme ch ko chăm đc con trai, chỉ vào chơi 1 lúc r về. Ko phải ko thể mà là vì ch và mẹ ch, ko hợp nhau, sau 1 lần cãi nhau thì ch ko nch với mẹ nữa. Đa 5 năm r. Tính mẹ ch e thì đúng là khác ng, khó hòa hợp. 1 phần vì e cũng ngại ko muốn nhờ. E chăm ch đến nỗi ng nhà mấy bệnh nhân bên cạnh đều khen đảm đang, và nói đùa rằng cũng muốn vào viện để đc vợ chăm như thế. Ch cũng rất vui vì điều đó. E thì làm vì yêu ch thôi chứ ca của ch cũng gọi là tiểu phẫu thôi.


Ngày ch ra viện, sáng sớm e vào lo ăn sáng r về với con. Trưa ăn vội nửa bát cơm, cho con ngủ r lại đưa cơm, làm thủ tục ra viện r về với con. Ch ở lại chờ tiêm nốt r về. Chiều ch về, ch nằm chơi với con, có cả bà nội ở đó nên e tranh thử chạy về nhà ngoại, lấy đồ cho ch con để bên đấy, ko kịp ngồi nch với mẹ câu nào, e về đi mua lễ thắp hương luôn. Về nhà giải quyết các việc xong, thấy giúp việc bế con, e bảo gv xuống nấu cơm vì e đói, nhờ ch trông con, ch nói luôn : Em có việc j đâu mà ko trông con. Em ko nói j, đi chbi tắm cho con. Ch để con khóc ko thèm dỗ, nằm xem tivi và chơi đt. E tức càu nhàu 1,2 câu. Đến tối e bê bát cháo lên bảo ch ăn luôn ko nguội, ch bảo Tôi ko ăn, vì tôi tức cô. Em ko nói j cầm bát cơm ăn, nươcs mắt chan hòa. Lúc này ch bắt đầu nói: Ch vừa ra viện, cô bỏ đi chơi mấy tiếng ( thực sự e đi lấy đồ mất 45'), lại còn bắt tôi trôg con .... Bla bla


E lúc này tức lắm rồi : bảo a thôi đi, a biết e đi đâu làm gì ko? Mấy ngày qua a vẫn ko hài lòng a?


Ch quát bảo tôi ko nói nữa , cô cũng im đi, ko là tôi đi đấy.


E bảo a đi đaau thì đi, và ném bát cơm xuống.


Thế là ch đi, ko mang đt.


11h đêm e nt cho e gái chồng hỏi ch về đấy ngủ à? Nó chỉ nhắn là "uh".


E vốn nhát, ko bao h dám ở nhà 1 mình, con thì sốt mọc răng nên quấy suốt, ko rời đc nửa bước.


Đêm e khóc vì nghĩ bao nh công mình chăm sóc, vất vả chạy ngược xuôi, vậy mà bây h ch bỏ về nhà. Ng nhà ch khi ch nằm viện thì ko chăm, mình e chăm, nhưng bây h thấy ch về thế lại ghét m, nghĩ m koo chăm ch. E tủi thân lắm các mẹ ah.


Sáng hsau mẹ ch đến, ko nói với e câu nào, vào sờ trán cháu lại đi ra, cho den khi muốn lấy đơn thuốc mới hỏi em.


Bố ch lên nch với e, khuyên e phải nhịn, đàn bà là phải nhịn, nhưng e nói con đã quá nhịn rồi. Bố ch lại bảo e ý là giấu bên nhà e. E nói con trc h ko bao h đem tật xẤu hay chuyện cãi nhau về nhà kể, nhưng hqua  a ấy làm như thế với con. Và mẹ ch cũng đã gọi điện sang nhà con để hỏi mẹ con con ở đâu ( khi thấy con giai về nhà). Nên bố con cũng đã bắt con phải nói ra ( thật ra e vẫn giấu bố mẹ, đến khi mẹ ch ko nói năng j với e, e mới gọi điện về bảo em đưa con về). Nói chug bố ch e tốt và e cũng tôn trọng.


E về nhà và bố mẹ e rất tức ch e, rằng ông bà chăm cháu rồi nÁu cháo đem vào cho con rể, bây h nó đốii xử như thế. 


Hnay là ngày thứ 3, ch e vẫn ko liên lạc với e. Bố ch gọi sang bảo sao e ko về nhà đi ( nhà 2 vch e ở)... Mẹ ch gọi điện sang nch với bố em thì bố em bảo: tôi giữ 2 mẹ con nó ở đây ko cho về, bởi vì ng bỏ đi là ch nó, ko phải nó, nếu là nó, tôi sẽ đuổi đánh nó về. mẹ con nó ở đấy làm j nữa. Bao h chồng nó muốn nó về thì phải sang đây nói tử tế. 


Em thấy mệt mỏi quá các mẹ ah, e ko muốn mọi ch thế này, e vừa giận vừa thương ch vì e vẫn muốn đc tự tay chăm sóc ch ( cái này bị mẹ e mắng, mẹ e bảo phải để nó thấy thiếu nó mới quí, chứ mày hầu nó quá nó ko biết đấy là đâu).


E rata buồn vì e chsoc ch như thế, bây h ch vì nhthe mà bỏ đi, về nhà kể lể với mng để mng ghét e. Rồi mấy ngày ko thèm gọi e, con ốm ko hỏi 1 lời. E chẳng hiểu nổi a ấy đag nghĩ j nữa.