Sinh ra làm phụ nữ châu á là thiệt thòi, công-dung-ngôn-hạnh phải lĩnh cho đủ. Đêm đã khuya, chợt nghe tiếng chửi rủa, gào thét inh tai hàng xóm. Mẹ chồng lại nổi tam bành, bình thường cô chỉ dạ vâng nghe khẩu lệnh của mẹ chồng sai bảo, yêu cầu. Ngày ngoan ngoãn đi làm và tối về quẩn quanh với con cái, bếp núc... Một mình trong vai trò làm cha, làm mẹ và gánh nặng cơm áo 1 đại gia đình. Chồng cô đi làm xa, anh k hiểu những tháng ngày vợ mình đang phải vật lộn. Có những hôm, tiếng văng vẳng chửi rủa của mẹ chồng cô, với hình ảnh tay chống nạnh chỉ vào mặt cô chửi rủa. Cô bất mãn vì cuộc sống hiện tại, quá nhiều thứ cô không thể đáp ứng mẹ chồng để rồi chịu trận. Mỗi ngày cô thêm tiều tụy, héo mòn vì chữ công-dung-ngôn-hạnh phải giữ cho tròn và đọa nghĩa. Chồng cô đi làm xa, bà lên ở cùng vc cô.
Đêm nay lại nghe tiếng gào thét, chửi rủa của mẹ chồng cô ấy. "Tao là mẹ chồng mày, thích thì tao cho mày được sống hẳn hoi, bằng không mày k sống nổi nhà tao, ngày mai tao gọi điện về cho mẹ mày...mày muốn làm mẹ dâu tao hả" Bà mẹ chồng gào lên quát tháo, tiếng lanh lảnh trong đêm rồi chuyển sang khàn khàn để cố gào thật to, bà gằn giọng đe dọa: "mày tưởng mày đẹp lắm hả, mày giỏi giang lắm hả, mày là mẹ dâu tao hả, tao mới là mẹ chồng mày tao sẽ cho mày sống không nổi với tao, mày than khổ với tao ah...Nửa đêm con mày muốn đi ẻ mày cũng phải dậy phục vụ con mày, mày định không cho nó ẻ hả. Mày còn tắt điện không cho con mày ẻ, mày đẻ mày phải chịu khổ...". Cô lên tiếng: "Sao mẹ lại nói k thật cho con như vậy, muộn rồi con bảo cháu ngủ đi mai con ị nhé, mẹ buồn ngủ quá mai mẹ còn dậy sớm đi làm. Cháu k chịu nghe, con bảo cháu lấy bô gầm jường ngồi ị, điện bếp vẫn đủ sáng. Con k dám bật điện vì mẹ luôn mắng mỏ rằng sáng phòng con, mẹ không ngủ được, mẹ tụt huyết áp. Do vậy con k dám bật. Nhưng cháu k ngồi, kêu sợ cái gì đó trong bô, con dậy bật điện lên và thấy 1 miếng giấy vụn, kêu k sao con ngồi đi. Cháu không chịu ngồi nhõng nhẻo bắt đổ bô, con đã quá mệt, 2 mắt cứ trĩu lại vì suốt 1 ngày k có 1 phút ngã lưng. Đêm đã khuya, ngày mai lại phải đi làm. Ị xong, đứa trẻ lại nhõng nhẽo mẹ, cô ôm dỗ con k nín nên bảo con khóc khàn cổ, mẹ k dỗ con nữa. Mẹ chồng cô nằm ở giường chửi vọng vào đồ con hâm, cô hỏi mẹ sao mẹ chửi con vậy, bà mẹ chồng gằn lên tao chửi cháu tao. Sau đó, lại gằn gào: "mày muốn làm mẹ dâu tao hả?, thích tao cho mày được sống hẳn hoi, không tao cho mày k sống nổi trong nhà tao. Tao điện cho các con tao, nói cho chồng mày bỏ mày. Ngày mai tao điện cho mẹ mày.... bà như muốn xông vào cấu xé dâu." Cô im lặng...nước mắt tuôn dài trên đôi gò má xanh dớt. Vì chồng cô dặn, hãy vì anh nín nhịn mẹ anh. Cô đang tự làm khổ mình hay cô đang gìn giữ hạnh phúc? Anh đang làm khổ cô hay anh là người hiếu thuận? Cuộc sống ơi?

