Nhìn thấy bao lì xì trong cặp chồng, tôi phát điên vì không ngờ mình bị cắm sừng lâu thế!
Lúc gì mở cặp chồng, tôi thấy một điều rất lạ. Trong toàn bộ xấp lì xì màu đỏ chót ấy, có 1 cái lại màu vàng, trông như kiểu để phân biệt với cái khác.
Chồng tôi là người đàn ông tài giỏi, nhà nghèo nhưng tự vươn lên bằng 2 bàn tay trắng. Lúc chúng tôi đến với nhau, anh đã có một công ty thiết kế đồ họa riêng, tuy quy mô nhỏ chỉ 10 người nhưng làm ăn cũng rất ổn.
Sau này khi về chung một nhà, bố mẹ tôi rót vốn đầu tư thêm nên anh mở rộng được quy mô và lấn sân sang 1 số mục khác. Từ 10 người, giờ công ty của chồng tôi có 60 người. Tất nhiên, nhờ có vốn của nhà tôi, nhưng chồng phải thực sự tài năng thì mới có thể làm được như vậy.
Ở cái tuổi 37, giờ vợ chồng tôi có địa vị xã hội, nhà lầu, xe hơi sang cùng 2 đứa con xinh xắn. Cuộc đời tôi coi như vậy là quá mỹ mãn, cho đến ngày, tôi phát hiện ra một bí mật động trời…
Như mọi năm, chồng tôi đều chuẩn bị phong bao lì xì để mừng tuổi đầu xuân cho nhân viên. Thường thì anh ấy mừng tuổi mỗi người 1 tờ 100k. Hôm chủ nhật, lúc chồng không có ở nhà thì có khách đến chơi, dắt theo cả con nhỏ.
Lúc ấy trong ví không có sẵn tiền nên tôi mới chạy lên phòng mở cặp chồng, định lấy tạm một cái phong bao của anh chuẩn bị cho nhân viên để mừng rồi lúc sau bỏ trả. Nhưng lúc mở cặp, tôi thấy một điều rất lạ. Trong toàn bộ xấp lì xì màu đỏ chót ấy, có 1 cái lại màu vàng, trông như kiểu để phân biệt với cái khác.
Bản tình tò mò, chờ lúc khách về rồi, tôi mới chạy lên phòng mở cái phong bao đó ra xem. Trong khi các phong bao khác đều là 100k thì riêng phong bao này lại là 1 cái thẻ ngân hàng, tên chủ thẻ là Nguyễn Thị Yến. Mà cô nhân viên này thì tôi biết, cô ta là 1 trong những trợ lý dưới quyền của chồng tôi.
Tại sao chồng tôi lại tặng cô ta thẻ ngân hàng? Không phải đứa ngớ ngẩn, tôi dám chắc 2 người họ có tình ý, nếu không muốn nói thẳng ra là cặp kè nhau. Và mối quan hệ đấy phải lâu rồi thì mới có thể tặng nhau cả thẻ ngân hàng như thế! Rốt cuộc, bên trong cái thẻ có bao nhiêu tiền?
Tôi cất lại đống phong bì như cũ nhưng lén đánh tráo ruột bên trong. Lúc sau chồng về, tôi vẫn bình tĩnh, giả vờ như không hay biết gì. Thế nhưng sáng hôm sau, đến tầm 10 giờ, chồng tôi đang khai xuân ở công ty vội vã trở về.
Anh hốt hoảng xông vào nhà, chạy lên phòng gọi tôi. Trông thấy vợ, chồng tôi tái mét mặt lại ấp úng: “Em… em… cho anh giải thích…”
“Anh với cô ta được bao lâu rồi?”, tôi bình tĩnh hỏi chồng nhưng trong lòng thì cuộn trào.
“6 tháng… Anh xin lỗi…. Anh với cô ta chỉ là vui đùa thôi. Ngay ngày mai anh sẽ cho cô ta nghỉ việc luôn…”.
Nghe chồng nói mà tôi tức phát điên. Vươn tay tát chồng một cái cháy má, tôi đẩy mạnh anh ra rồi đóng sầm cửa lại mà khóc. Hôm qua, tôi đã lén bỏ 1 mẩu giấy vào cái phong bao kia và viết: “Tôi là vợ anh Nam đây. Tôi đã biết tất cả rồi!.”
Tối qua, tôi đã ước, đã mong sao đó chỉ là 1 sự hiểu nhầm. Có thể vì Yến là nhân viên xuất sắc nên chồng tôi mới đặc biệt mừng tuổi xộp, như 1 món quà động viên chăng. Nhưng cuối cùng, tất cả chỉ là lừa mình dối người mà thôi, chồng tôi đã phải vội vàng về nhà thú nhận.
Lau những giọt nước mắt trên má mà tôi cay đắng vô vàn. Còn tình cảm, còn con cái chung, tôi không thể nào ly hôn được. Nhưng cái nỗi đau mọc sừng này thì làm sao mà quên đi được?